Đôi khi họ nhắc tới tên anh, và rồi ai đó hỏi em liệu em biết anh không. Em quay đi, nhớ về tất cả khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau, chia sẻ tiếng cười, nước mắt, những câu đùa và vô số nữa, và rồi, anh ra đi không lời giải thích. Em nhìn về nơi họ đang chờ đợi câu trả lời của em và em nói khẽ, ‘Đã từng có lúc… tôi nghĩ mình biết.’
Somehow they mentioned your name, and someone asked me if i knew you. Looking away I thought of all the times we had together, sharing laughter, tears, jokes, and tons more, and then, without explanation you were gone. I looked to where they were waiting for my answer and then I said softly, ‘Once… I thought I did.’
Chúng ta chia tay trong nước mắt, cố đi tiếp quãng đường của mình để đợi chờ giây phút trùng phùng. Tiếc thay, tất cả các cuộc trùng phùng đều có mẫu số chung: tưởng tượng lúc nào cũng lấp lánh hơn thực tế. Hai kẻ mong đợi phút giây trùng phùng rồi cũng đã yêu thương người khác. Để rồi đến lúc nào và ở một nơi nào đó họ gặp lại nhau, họ mới nhớ rằng ngày trước họ đã từng có với nhau một lời hẹn ước.
Rất nhiều thứ có thể sửa chữa. Đồ vật có thể sửa chữa. Nhưng nhiều khi những mối quan hệ giữa người và người không thể sửa chữa, bởi chúng không nên được sửa chữa. Bạn lên một con tàu giương buồm ra khơi, và đối phương tiến vào chốn huyên náo nơi đất liền, hoặc đã lên một con tàu khác, và bạn chỉ đơn giản là không thể ở bên nhau nữa. Bởi vì điều đó là không nên.
Lots of things can be fixed. Things can be fixed. But many times, relationships between people cannot be fixed, because they should not be fixed. You’re aboard a ship setting sail, and the other person has joined the inland circus, or is boarding a different ship, and you just can’t be with each other anymore. Because you shouldn’t be.
Cho dù anh có cố gắng thế nào để quên đi ai đó, anh vẫn sẽ còn đôi chút tình cảm với họ, so sánh những chuyện ngày xưa và hiện tại. Và anh đôi khi hy vọng người mới trong cuộc đời đối phương vẫn là mình, và mọi thứ vẫn như cũ, mọi điều không hay đều được xóa bỏ. Thời gian có thể chữa lành vết thương, nhưng trong tình yêu thì không. Dù chúng ta chia tay đã lâu và giờ đều đã có những tình yêu mới trong đời mình, em không thể không tự hỏi giờ anh sống thế nào, và khi em thấy anh liếc nhìn em, em không thể không tự hỏi liệu trái tim anh có đập nhanh hơn một chút, giống như trái tim em khi em thấy anh.
No matter how hard you try to get over someone, you will still have some sort of feeling for them, remembering the ways things used to be, and how they are now. And you sometimes hope that the new person in their life was still you, and everything was how it used be, erasing all the bad things that happened. Time is supposed to make things better, but in love it doesn’t. Although we have been apart for a while, and now have diferent loves in our life, I stil can’t help wondering how your life is, and when I catch you glancing at me, I can’t help but wonder if your heart beats a little faster, as mine does when I see you.
Em có thể nói gì đây, chúng ta đã có biết bao nhiêu kỷ niệm… bao nhiêu điều để hồi tưởng lại. Em đã học được nhiều từ anh, đã nhận được nhiều biết bao nhiêu. Em yêu cách anh khiếm em cười, em ghét cách anh làm em khóc, nhưng điều em ghét nhất là khi chúng ta nói lời chia tay.
What can I say, we have so many memories… so many things to look back on. I learned so much from you, gained so much. I loved the way you made me laugh, I hated the way you made me cry, but what I hated most was when we said good-bye.