Đôi khi họ nhắc tới tên anh, và rồi ai đó hỏi em liệu em biết anh không. Em quay đi, nhớ về tất cả khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau, chia sẻ tiếng cười, nước mắt, những câu đùa và vô số nữa, và rồi, anh ra đi không lời giải thích. Em nhìn về nơi họ đang chờ đợi câu trả lời của em và em nói khẽ, ‘Đã từng có lúc… tôi nghĩ mình biết.’
Somehow they mentioned your name, and someone asked me if i knew you. Looking away I thought of all the times we had together, sharing laughter, tears, jokes, and tons more, and then, without explanation you were gone. I looked to where they were waiting for my answer and then I said softly, ‘Once… I thought I did.’
Biết cái gì là chia tay không? Chia tay chính là trước kia hai người cưc kỳ thân mật, hiện tại không bao giờ có thể ở chung một chỗ nữa, một bên nhẹ nhàng nói, một bên ngọt ngào cười, hận không thể đem khóe miệng vểnh lên tới lỗ tai. Chỉ sợ về sau hai người ngay cả khi đối mặt cũng giống như người xa lạ, khách khí chào hỏi, không nói nhiều hơn một câu. Tình huống này là còn tốt, có lúc thậm chí phải cắn răng nuốt lệ vào, tự nói với mình cũng nói cho anh ta biết, chúng ta từ nay về sau, cả đời không qua lại với nhau. Xem cỡ nào bi ai, trước kia yêu, hôm nay thù.
Yêu thì ngọt ngào. Thất tình thì đắng cay… Có người thắc mắc, vì sao tình yêu lại vô duyên vô cớ mất đi, vì sao nói chia tay là chia tay ngay được? Thế nhưng chẳng ai hỏi, vì sao lúc đầu hai người lại yêu nhau? Nếu có thể trả lời được câu sau, thì nhất định cũng sẽ trả lời được câu trước… Tôi thà rằng tin là vô duyên vô cớ, chứ cũng không chịu tin là vì chán, vì ghét mà cuối cùng… chia tay!
Đàn ông thường không chủ động chia tay. Khi muốn chia tay anh ta sẽ chơi trò mất tích, cũng có thể lấy lý do bạn quá tốt và hiện tại không xứng với bạn. Cho dù lời nói của anh ta có êm tai thế nào thì vấn đề quan trọng cũng chỉ muốn chia tay. Phụ nữ thì sao? Hoàn toàn đối lập với đàn ông. Đàn ông nói lời chia tay nhẹ nhàng nhưng trong lòng dứt khoát. Phụ nữ nói lời cay đắng nhưng trong lòng thì không muốn buông.
Chúng ta chia tay trong nước mắt, cố đi tiếp quãng đường của mình để đợi chờ giây phút trùng phùng. Tiếc thay, tất cả các cuộc trùng phùng đều có mẫu số chung: tưởng tượng lúc nào cũng lấp lánh hơn thực tế. Hai kẻ mong đợi phút giây trùng phùng rồi cũng đã yêu thương người khác. Để rồi đến lúc nào và ở một nơi nào đó họ gặp lại nhau, họ mới nhớ rằng ngày trước họ đã từng có với nhau một lời hẹn ước.
Em có thể nói gì đây, chúng ta đã có biết bao nhiêu kỷ niệm… bao nhiêu điều để hồi tưởng lại. Em đã học được nhiều từ anh, đã nhận được nhiều biết bao nhiêu. Em yêu cách anh khiếm em cười, em ghét cách anh làm em khóc, nhưng điều em ghét nhất là khi chúng ta nói lời chia tay.
What can I say, we have so many memories… so many things to look back on. I learned so much from you, gained so much. I loved the way you made me laugh, I hated the way you made me cry, but what I hated most was when we said good-bye.