Thời trẻ dại, làm những chuyện ngốc nghếch là có thể hiểu được. Nhưng người thông minh sẽ sửa sai nhanh chóng, còn người khờ dại sẽ đứng nguyên một chỗ không biết làm gì.
Bất kể cuộc đời có đẹp đến mấy thì cuối cùng cũng rơi vào khuôn sáo cũ rích: Kết hôn, sinh con, kiếm tiền, sau đó từ từ bước chân xuống lỗ. Còn tình yêu thì giống như một bài thơ khi chúng ta còn trẻ. Tuổi tác dần cao, cho dù trong lòng chúng ta vẫn thuộc từng câu từng chữ nhưng lại xấu hổ không dám ngâm nga trước mặt người khác. Tình yêu xuất hiện không phải để có một kết quả mà là để lấp đầy kí ức của con người.
Mỗi người trưởng thành đều sẽ chịu trách nhiệm về hành vi và tình cảm của mình, đều có cách xử lý, cách tiếp nhận của riêng mình, người khác không cần quá quan tâm.
Trong cuộc đời chúng ta sẽ gặp gỡ rất nhiều người, yêu rất nhiều người khác nhau, nhưng người sống cùng chúng ta đến già chỉ có thể có một.
Con người nếu muốn độc lập, muốn là chính mình, thì trước tiên phải độc lập về kinh tế, đừng gây thù kết oán với đồng tiền. Ít nhất trong lúc em cô đơn nhất, nó cũng không phản bội em.
Có những tình yêu, cắt đi rồi vẫn có thể mọc lại, không đau không ngứa ngứa. Có những tình yêu giống như chiếc răng, mất đi rồi sẽ vĩnh viễn để lại một vết thương sâu nhức không tài nào bù nổi.
Thật sự, nếu như gặp đúng người, cho dù tương lai gian nan trắc trở, cho dù trước mắt là ngàn núi vạn sông ngăn cách thì hôn nhân vẫn là cái đích cần đến.
Yêu một người thì cũng phải có dũng khí đối với việc mất người đó, bởi vì dám chấp nhận kết quả xấu nhất thì bạn mới có thể trả giá cho một tình yêu hoàn hảo.
Cuộc sống này lay lắt như ngọn nến trước gió, trời sáng thì mở mắt ra, sau đó lặng lẽ chờ trời tối.
So với tiền tài thì sức mạnh của tình yêu quả là yếu ớt và không liên quan đến khái niệm trắng đen hay đúng sai.
Yêu một người, điều quan trọng là khiến người đó cam tâm tình nguyện chấp nhận những gì thuộc về mình chứ không phải mặt dày trói chặt đối phương. Mình trói được thân thể người đó nhưng có trói được trái tim người ta không? Cứ cho là trói được thì có trói được cả đời không?
Lòng người rất tham lam, được nếm một chút ngọt ngào rồi, sẽ bất giác càng muốn nhiều hơn, sẽ nảy sinh ra những cảm giác sai lầm, sẽ liên tưởng tới hai từ ‘vĩnh viễn’.
Ai có thể vừa gặp đã nhìn thấu bản chất của đối phương, biết trước người đó có đáng để mình yêu hay không? Không ai có thể làm được, vì vậy chỉ có thể thận trọng từng bước một, nếu như ngã xuống? Vậy thì phủi bụi đất bò lên!
Thích một ai đó là do trái tim quyết định, nhưng có tiến tới hay không thì lại do lý trí làm chủ.