Có người từng nói, trong cuộc đời bạn sẽ gặp 4 người: đầu tiên là bản thân bạn, thứ hai là người bạn yêu nhất, thứ ba là người yêu bạn nhất, thứ tư là người sẽ cùng chung sống với bạn cả đời. Cuộc sống rất thích đùa giỡn chúng ta, người bạn yêu nhất, vĩnh viễn sẽ không lựa chọn bạn; người yêu bạn nhất, vĩnh viễn không phải là người bạn yêu nhất; mà người sẽ cùng chung sống một đời với bạn, cũng không phải là người bạn yêu nhất hay người yêu bạn nhất, người đó chỉ là người xuất hiện đúng thời điểm nhất mà thôi.
Tôi luôn cho rằng, cứ im lặng làm tốt việc của mình thì sẽ không bao giờ gặp phải phiền phức. Thế nhưng nhiều khi, bạn không đi làm phiền người khác, người khác cũng sẽ đổ trách nhiệm lên đầu bạn. Bạn cho rằng cứ nhẫn nhịn để mọi việc trôi qua, thế nhưng người khác sẽ cho rằng bạn dễ bị bắt nạt. Hãy nhớ một điều, đừng nên làm một người tốt quá, làm một người biết nói “không” khi gặp chuyện bất bình, đừng bao giờ khiến bản thân phải tủi thân, cũng đừng khiến bản thân lúc nào cũng phải chấp nhận nhường nhịn người khác.
Sống đơn giản, thế giới này chính là cổ tích. Tâm phức tạp, thế giới này liền trở thành một mê cung.
Thực ra rất nhiều người con gái không hề quan tâm bạn có nhiều tiền hay không, điều cô ấy quan tâm chỉ là bạn có nỗ lực phấn đấu để thay đổi hiện tại hay không; cô ấy không quan tâm trong cuộc sống liệu bạn có gặp nhiều khó khăn hay không, cô ấy chỉ quan tâm liệu bạn có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã; cô ấy không quan tâm bạn có lãng mạn hay không, điều cô ấy muốn là có thể cảm nhận được tình yêu của bạn mỗi ngày; cô ấy không để ý tình trạng hiện nay của bạn ra sao, cô ấy chỉ muốn biết liệu có thể nhìn thấy được tương lai của hai người hay không.
Trên thế giới này sẽ không có một người đàn ông nào cả đời đưa bạn đi làm rồi đón bạn về, cũng không có người đàn ông nào cả đời không nói dối bạn. Thế nhưng sẽ có một người đàn ông cả đời này ở bên cạnh bạn, không bao giờ rời xa bạn. Hãy nhớ rằng, đã là con người, thì ai cũng sẽ có lúc lười biếng, dễ dãi, ai cũng có khuyết điểm. Đừng bao giờ đối với ai đó ôm ấp quá nhiều kỳ vọng không thực tế. Đàn ông tốt hay không phải xem kỳ vọng của bạn đối với anh ta cao hay thấp. Kỳ vọng ít một chút, bạn sẽ sống hạnh phúc hơn một chút.
Chúng ta thực ra không phải thực sự trưởng thành, chúng ta chỉ là học cách giả vờ trước mặt người khác. Trên bước đường tương lai, nếu muốn học cách sống trưởng thành thì tuổi trẻ phải biết cách gánh vác trách nhiệm, gánh vác cuộc sống của chính mình, gánh vác hoài bão của bản thân, gánh vác những gánh nặng của hiện thực tàn nhẫn mà bạn sắp sửa dấn thân vào.
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình.
Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân.
Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra.
Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Hãy gạt bỏ hết những điều trên, có lẽ cuộc sống của bạn sẽ nhẹ nhàng vui vẻ hơn một chút chăng?
Anh bận, quên mất em cũng cần có người ở bên. Anh bận, quên mất rằng em cũng sẽ cô đơn. Anh bận, quên mất em đang đợi điện thoại của anh. Anh bận, quên mất những lời hứa anh nói cùng em. Nhưng anh có biết không, tình yêu không phải là đợi khi nào anh có thời gian rảnh rỗi thì mới cảm thấy trân trọng.
“Nếu như có thể làm lại từ đầu, em sẽ bỏ qua tính bướng bỉnh cũng như tự tôn của bản thân. Nếu như có thể quay lại thời khắc ban đầu, em nhất định sẽ nói với anh rằng em rất yêu anh, không hề ít hơn tình yêu anh dành cho em. Nếu như tất cả chỉ như một giấc mộng thì có lẽ sẽ tốt hơn chăng…”
Những lời này, cô ấy cứ lặp đi lặp lại. Cô ấy luôn tưởng tượng rằng, ngày hôm nay chỉ là một cảnh tượng trong mơ. Tỉnh giấc rồi, nhìn sang bên cạnh, người ấy vẫn còn ở đây…
Không thể quan tâm nổi, vậy đừng quan tâm nữa.
Không thể có được, vậy cũng chẳng cần nữa.
Nghĩ không thông, vậy đừng nghĩ nữa.
Có những lúc, chúng ta không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo trái tim mình là đủ. Cuộc sống này là một chuyến đi cô độc, một mình bạn bước đi, một mình chạy trong cơn bão, một mình lưu lạc; khóc một mình, cười một mình, mạnh mẽ một mình. Cuộc sống chính là như vậy, một lần đau khổ là một lần bạn tự gột rửa chính bản thân, một lần tổn thương là một lần tỉnh giấc. Đã từng bước qua, đã từng mệt mỏi, đã từng rơi nước mắt, chỉ có như vậy bạn mới có thể trưởng thành.