Vấn đề của hôn nhân là ở chỗ: Nó gục chết mỗi đêm sau mỗi lần ân ái. Và người ta phải vực nó dậy vào mỗi buổi sáng trước lúc điểm tâm.
Tình yêu và lý tưởng, hôn nhân và thực tế. Sự lẫn lộn giữa hiện thực và lý tưởng sẽ không tránh khỏi sự trừng phạt.
Hôn nhân cũng như sấm: Những tiếng sấm đầu làm người ta thở ra khoan khoái, nhưng sau đó là chớp và sét nổ tung.
Người phụ nữ bình thường luôn ghen với chồng mình. Còn người phụ nữ xinh đẹp thì lúc nào cũng quá bận rộn với việc ghen chồng người khác.
Nếu chúng ta cần phải đối diện với sự thật thì hãy nhớ hôn nhân là một điều xấu xa đầy tai họa cần thiết.
Chẳng có nhà thờ nào lại không giảng đạo, không có cặp vợ chồng nào lại không cãi nhau.
Kẻ đã lấy vợ khác nào vị thống lĩnh thành Venise kết hôn với vịnh Andriatique. Ông ta không biết đã cưới được cái gì: Những hạt chân châu? Những kho tàng quý giá hay lại là những cơn bão tố?
Không hiểu công việc của chồng: đó là đặc điểm chung của những người phụ nữ bất hạnh. Không hiểu tình cảm của vợ: đó là những đặc tính chung của những ông chồng bất hạnh.
Hôn nhân là việc mà mọi người đàn bà đều đồng ý và mọi người đàn ông đều không đồng tình.
Trước hôn nhân, ai cũng là thi sĩ
Trong hôn nhân, ai cũng là gián điệp
Sau ly hôn, tất cả đều là nhà phê bình.
Cảm giác thiếu an toàn là cảm giác tồi tệ nhất mà những cặp tình nhân có thể cảm thấy: đôi khi ngay cuộc hôn nhân buồn tẻ không tình yêu cũng còn tốt đẹp hơn. Cảm giác thiếu an toàn vặn vẹo ý nghĩa và đầu độc lòng tin tưởng.
Insecurity is the worst sense that lovers feel: sometimes the most humdrum desireless marriage seems better. Insecurity twists meanings and poisons trust.
Tôi không thể chịu đựng được những kẻ tự coi mình là tất cả. Vậy là ai làm đường cho anh ta đi? Ai may áo cho anh ta mặc? Và rồi vinh quang mà anh ta có sẽ mang lại hạnh phúc cho ai?
Đối với những kẻ đã chiếm vợ anh thì không có cách báo thù nào tệ hơn là để luôn nàng cho hắn ta.
Cuộc hôn nhân tốt đẹp là một cuộc sống chung mà người đàn ông ban ngày quên mình là người yêu. Ban đêm quên mình là người chồng.