Một người chồng có thể không biết là bị vợ lừa, nhưng không bao giờ hắn tin chắc rằng vợ hắn không hề lừa hắn.
Người phụ nữ bình thường luôn ghen với chồng mình. Còn người phụ nữ xinh đẹp thì lúc nào cũng quá bận rộn với việc ghen chồng người khác.
Người ta tìm hiểu nhau ba tuần, yêu nhau ba tháng, cãi nhau ba năm, chịu đựng nhau ba mươi năm, và con cái lại tiếp tục như thế.
Vấn đề của hôn nhân là ở chỗ: Nó gục chết mỗi đêm sau mỗi lần ân ái. Và người ta phải vực nó dậy vào mỗi buổi sáng trước lúc điểm tâm.
Người ta coi khinh người đàn ông ghen vợ vì đó là bằng chứng cho thấy anh ta không thật yêu vợ và có quan niệm xấu về bản thân cũng như về vợ mình.
Yêu chồng mình tức là trả tiền cho người cung cấp. Yêu một anh nhân tình tức là cho tiền một người nghèo.
Tôi không thể chịu đựng được những kẻ tự coi mình là tất cả. Vậy là ai làm đường cho anh ta đi? Ai may áo cho anh ta mặc? Và rồi vinh quang mà anh ta có sẽ mang lại hạnh phúc cho ai?
Kẻ đã lấy vợ khác nào vị thống lĩnh thành Venise kết hôn với vịnh Andriatique. Ông ta không biết đã cưới được cái gì: Những hạt chân châu? Những kho tàng quý giá hay lại là những cơn bão tố?
Chẳng có nhà thờ nào lại không giảng đạo, không có cặp vợ chồng nào lại không cãi nhau.
Thanh niên đi tìm hôn nhân không khác gì những con cá nhởn nhơ lội trước đầu lưới. Họ hăm hở giành nhau chui vào trong khi đó những con cá bị lọt vào lưới đang vùng vẫy để thoát ra một cách tuyệt vọng.
Hôn nhân cũng như sấm: Những tiếng sấm đầu làm người ta thở ra khoan khoái, nhưng sau đó là chớp và sét nổ tung.
Hôn nhân đòi hỏi trao và giữ sự tin tưởng, chia sẻ ý nghĩ và cảm xúc, tôn trọng và luôn luôn thấu hiểu, hôn nhân đòi hỏi sự nhún nhường – nhún nhường để hối lỗi, nhún nhường để tha thứ. Hôn nhân đòi hỏi sự linh động (để cho đi và nhận lại) và sự kiên quyết: không thỏa hiệp đối với các nguyên tắc. Và một khiếu hài hước sáng dạ và tương đối. Cả hai cần cùng kéo về một hướng.
Marriage requires the giving and keeping of confidences, the sharing of thoughts and feelings, respect and understanding always, marriage requires humility – the humility to repent, the humility to forgive. Marriage requires flexibility (to give and take) and firmness: not to compromise principles. And a wise and moderate sense of humor. Both need to be pulling together in the same direction.