Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Đến khi trưởng thành, khi cuộc đời thực sự đã biến thành một bi kịch hoa lệ không hồi kết thì người ta lại thấy sợ bi kịch, bất kể là tiểu thuyết hay phim truyền hình đều phải biết trước là kết cục có hậu rồi mới xem. Có thể cho là họ đã trưởng thành hơn, cũng có thể họ đã trở nên nhu nhược hơn, đã không còn dũng khí để đương đầu với hiện thực và khổ đau.
Tuổi trẻ giống như mùa hè! Có những ngày nắng đẹp, có những ngày giông bão. Và mỗi cơn mưa đến đều mang theo những cảm xúc lẫn lộn: có sự hứng thú tràn đầy, có những nỗi lòng nặng trĩu. Là ý nghĩa tích cực, hay là ý nghĩa tiêu cực – đều do bạn chọn lựa. Và một cơn cảm lạnh mùa hè có thể là nỗi khó chịu khi cơn mưa đến, cũng có khi là sự thích thú đánh dấu một mùa hè trong đời.
Không có ai nhất định phải đối với ai tốt, người khác giúp bạn, chính là phân tình, bạn cũng nên hiểu được phải có hồi báo, như vậy giao tình mới có thể lâu dài. Người chỉ biết đòi lấy mà không chịu trả giá, thật sự vừa vô sỉ, vừa đáng ghét.
– Nghệ thuật là gì?
– Là căn bệnh.
– Tình yêu là gì?
– Là ảo ảnh.
– Tôn giáo là gì?
– Là thứ thay thế phong cách cho Đức tin.
– Anh đúng là kẻ ưa hoài nghi.
– Không bao giờ! Hoài nghi là điểm bắt đầu của Tin tưởng.
– Vậy anh là gì?
– Định nghĩa là giới hạn.
Trong cuộc đời của mỗi người, tình yêu có thể đến vài lần, nhưng thực sự yêu thì chỉ có một. Không có anh hay nàng, cuộc sống vẫn sẽ tiếp tục, thời gian cũng sẽ luân chuyển như thường, chẳng qua là đóa hoa trong lòng kia sẽ héo úa không bao giờ có thể nở rộ lần nữa.
Có khi yêu, không cần nói ra miệng. Chỉ cần dùng trái tim cảm nhận, thế là đủ rồi.
Có khi chúng ta yêu một người, cái mà chúng ta yêu chỉ là nỗi đau khổ của tình yêu mà thôi. Khi đau khổ, là vì những thứ đã từng có, chứ không phải vì người ấy của hiện tại.
Tức giận dù sao cũng tốt hơn thờ ơ cay nghiệt. Càng che giấu cho thấy càng để ý, càng để ý cho thấy không vượt qua được gút mắc trong lòng.
“Tu trăm năm mới đi cùng thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối”, gặp gỡ nhau trong biển người mênh mông, nhất định đều là duyên phận. Đời người thay đổi vô thường, vật đổi sao dời trong cuộc sống phồn hoa này, khi người và vật đã không còn nữa, lại khiến người ta phải thổn thức. Phật đã viết, “Luôn mỉm cười với cuộc sống, không oán trách. Sống tự tại, tuỳ tâm, thuận theo tự nhiên, vạn sự tuỳ duyên. Chỉ cần như thế nhất định sẽ thay đổi được cuộc sống, thậm chí trăm năm sau, đoá hoa kia vẫn sẽ nở rộ.” Không biết cuộc sống còn biết bao điều đáng quý mà chúng ta cần quan tâm, “Bẻ mau hoa nở tươi hồng, đừng chờ hoa rụng, nhụy không, trơ cành.” Cho dù, chúng ta không thể đợi đến khi đoá hoa kia nở, thì hãy quý trọng hiện tại, trân trọng người trước mắt, chỉ có thể quý trọng mới không dễ dàng từ bỏ những gì thuộc về mình, để tin yêu lưu lại cả đời…”