Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Đau hay hối hận, chỉ có trong lòng là biết rõ. Con người khi còn trẻ, thường luôn ngẩng cao đầu, tự cao tự đại, khinh thường những thứ bản thân cho là hèn mọn. Nhiều năm đi qua, mới có thế biết rằng, những thứ trân quý của cuộc đời đã từng ở rất gần, rất gần mình, chỉ là đơn giản lúc ấy bản thân phóng tầm mắt đi quá xa mà xem nhẹ.
Mọi vật trên đời này đều có hữu hình và vô hình, hữu hình thì một ngày nào cũng sẽ tan biến như khói, nhưng đã là vô hình thì làm sao mất đi được, giống như tình cảm vậy, nó là một thứ cảm giác vô hình kéo hai người lại với nhau, nếu là thật lòng yêu thì dù có chuyện gì thì tình cảm ấy vẫn mãi trong lòng chúng ta.
Tình yêu thường bắt đầu từ những cuộc gặp gỡ tình cờ đẹp đẽ rồi lớn dần trong sự tình cờ như vậy.
Nhờ có anh, cô học được cách làm thế nào để yêu một người. Đúng vậy, yêu một người là phải giống như anh, kìm nén, nhẫn nhịn, không nói những lời tổn thương đối phương, không làm hại đối phương. Lặng lẽ chờ đợi, âm thầm quan tâm, dang tay giúp đỡ khi đối phương cần, không bao giờ rời xa.
Thời gian đúng là một thứ đáng sợ, nó phũ phàng hơn tất thảy, từng nhát từng nhát phạt sạch hết những dấu vết dù êm lành hay tệ hại, chỉ còn lại vết sẹo mờ nhòa chẳng rõ hình hài. Từ khía cạnh y học mà nói, mất đi cảm giác đau cũng là một dạng bệnh, hơn nữa còn khá nguy hiểm, bởi vì một người nếu không biết đau là gì thì anh ta cũng sẽ không thể biết bệnh tình của mình nghiêm trọng đến mức nào. Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không hạnh phúc, thì mới hiểu thế nào là hạnh phúc…
Khi còn son trẻ chúng ta cũng đã từng lạc bước, nhưng vẫn ổn.
Ngược xuôi ngang dọc, thì ra anh vẫn ở đây…
Có thứ tình cảm sẽ lặng lẽ bước vào cuộc sống của bạn, không ầm ĩ, cũng không bám lấy bạn, nó như dòng nước nhỏ nhẹ nhàng chảy vào linh hồn bạn, đợi khi bạn phát hiện ra thì nó đã bám sâu mọc rễ, thậm chí là thành cây cổ thụ trong tim bạn, không thể nhổ đi, chúng ta thường gọi đó là Tình Yêu Bền Lâu.
Mặc dù trong ngàn vạn người, chúng ta đi qua nhau, bạn có biết, trên thế giới này chỉ tồn tại một người, người đó sinh ra dành cho bạn, mà bạn cũng là vì người đó mà sinh ra, chỉ duy nhất một người như vậy, gặp gỡ được chính là may mắn cả đời, bỏ lỡ, vĩnh viễn không thể bù đắp lại, bất luận kẻ nào cũng không có khả năng thay thế được.
Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một ngàn bước chỉ cần em bước một bước đầu tiên, anh sẽ đi 999 bước còn lại về phía em.
Một là, đàn ông tuyệt đối không thể chiều chuộng; hai là, tình yêu cũng không phải cứ hy sinh bản thân là sẽ được báo đáp. Nếu anh ta không yêu bạn, cho dù có bị bạn làm cho cảm động cả ngàn vạn lần cũng sẽ không yêu; nếu anh ta vừa không yêu bạn lại vừa muốn dùng hôn nhân để báo đáp, vậy thì hoặc là do anh ta nhất thời đa cảm, hoặc là điều kiện của anh ta quá tệ, ngoài bạn ra không còn sự lựa chọn nào khác.
Thời gian gây cho ta những nỗi đau trong lòng thì nhất định thời gian sẽ dần dần hàn gắn lại những vết thương đó.
Có người nói rằng câu nói lãng mạn nhất trên thế giới này không phải là ‘Anh yêu em’, mà là ‘Ở bên nhau’, đó là lời hứa trọn đời trọn kiếp với người yêu.
Đau khổ yêu một người, lại vĩnh viễn không chịu quay lại nhìn người yêu mình sâu sắc. Kết cục đã định trước, không ai được hạnh phúc.
Chúng ta đã vứt bỏ sự tôn nghiêm, cá tính và cả sự cố chấp của mình, cũng là vì không thể từ bỏ được một người.
Cách yêu một con nhím, không phải là nhổ hết gai trên người nó, mà là phải học được cách làm thế nào để tìm được một cự ly thích hợp, có thể sưởi ấm cho nhau nhưng lại không bị đối phương đâm gai vào mình.