Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Không phải là ai cũng cần tình yêu. Đối với một số người, tình yêu đã chết rồi.
Đối với đàn ông, dù là kẻ bình phàm hay người vĩ đại đều hạnh phúc vô vàn khi thấy bản thân có thể đem lại nụ cười cho người mình yêu thương nhất, hạnh phúc ấy nồng nàn tới nỗi trở thành niềm kiêu hãnh của anh ta. Công danh lợi lộc có đáng gì đâu chứ? Có thể đem lại nụ cười thật sự cho một người mới là việc khó nhất trên đời!
Thất tình kỳ thực chỉ giống một trận cảm cúm, bạn có khó chịu thế nào cũng chẳng ai thấu hiểu, nhưng cảm cúm chắc chắn là không chết được, rốt cuộc bạn cũng sẽ khỏe lại thôi. Rồi sẽ có ngày bạn phát hiện ra triệu chứng cảm cúm đã biến mất trong lặng lẽ, cả người cũng trở nên nhẹ nhõm hơn. Thất tình cũng thế, bỗng có một ngày, lúc bạn xem những tấm hình cũ với người khác, chợt nhớ đến từng còn có một người đã khiến bạn đau thương tuyệt vọng đến thế. Và khi ấy chứng minh rằng, thực ra bạn đã quên anh ta lâu lắm rồi.
Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời mình, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa mình, thì hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn mình lắng lại rồi nỗi đau của mình cũng sẽ dần biến mất. Đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn…
Rất nhiều người cho rằng, tình yêu của đôi nam nữ quen thuộc như người thân sẽ nhạt nhẽo chứ không cuồng nhiệt. Nhưng tình yêu cuồng nhiệt đến mấy cũng sẽ thay đổi, đối phương yêu bạn cũng có thể yêu người khác. Chỉ tình cảm bình thường như đối với người thân, mới là thứ tình cảm bền chắc nhất trong cuộc đời này.
Ân oán gì đó bất quá chỉ dùng để giày vò lẫn nhau mà thôi. Học cách tha thứ cho người khác, mới có thể giải thoát cho chính bản thân mình. Đời người vốn cũng rất ngắn ngủi, khi có thể cười không nên để chính mình hận, đặc biệt là đừng căm ghét những người quan tâm đến mình.
Mỗi người đều có cách sống của mình, vui là được mà. Cô chưa từng ngây thơ tới mức cho rằng yêu là phải thay đổi đối phương, nếu đã ở bên nhau thì phải học cách tôn trọng, thích ứng với nhau. Nếu có xung đột thì đổi cách khác là được.
Cái gọi là tình yêu, cũng giống như là bọt nước. Lúc mới nhìn thì thấy rất đẹp và nhẹ nhàng, nhưng qua thời gian lâu dần, cho dù bong bóng đẹp đến thế nào rồi cũng sẽ vỡ ra, trở thành một vệt nước nhỏ. Có chút sẽ lưu lại ít dấu vết trong lòng, có chút theo thời gian dưới ánh mặt trời, sẽ tan biến không để lại dấu vết.
Con người là một loài động vật tầm thường, hắn suốt ngày đối nghịch với mình thì lại nghĩ hắn phiền phức, nhưng bỗng nhiên có một ngày người đó trở nên thuận theo mình, thì lại cảm thấy như thiếu cái gì đó.
Điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì trái tim rỗng toác. Bất mãn với cả chính bản thân mình. Khi ấy, có lẽ điều kỳ diệu là một từ ngữ quá xa xỉ và nực cười. Nhưng rồi, chúng ta cũng phải tự cứu chính mình thôi. Bạn luôn có sự lựa chọn, ngay cả khi cùng cực nhất. Là đứng lên và đi hay đứng lại rồi bị quên lãng. Quyền quyết định thuộc về bạn!
Cuộc đời này, đúng là một vở hài kịch hài xen lẫn bi, bạn mãi mãi không bao giờ biết được màn sau sẽ là bi hay hài, hoặc giả chấp nhận biến luôn nó thành náo kịch.