Những câu nói hay về tình yêu buồn, vui , cảm động đều được DanhNgon.Net tổng hợp và chọn lọc.Hãy đọc để thấy giá trị của tình yêu
Thực ra rất nhiều người con gái không hề quan tâm bạn có nhiều tiền hay không, điều cô ấy quan tâm chỉ là bạn có nỗ lực phấn đấu để thay đổi hiện tại hay không; cô ấy không quan tâm trong cuộc sống liệu bạn có gặp nhiều khó khăn hay không, cô ấy chỉ quan tâm liệu bạn có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã; cô ấy không quan tâm bạn có lãng mạn hay không, điều cô ấy muốn là có thể cảm nhận được tình yêu của bạn mỗi ngày; cô ấy không để ý tình trạng hiện nay của bạn ra sao, cô ấy chỉ muốn biết liệu có thể nhìn thấy được tương lai của hai người hay không.
Nếu ở đó trời quang mây tạnh, anh hãy ở lại.
Nếu ở đó trời mưa lạnh lẽo, thì anh nhanh chóng quay trờ lại đây.
Quên hẳn nơi đó, quên hẳn người đó đi
Nếu tình yêu không ở lại. Đừng buồn, cô gái. Chia tay chỉ là chuyện trong khoảnh khắc. Mỗi người đều bận đi những ngã đường khác nhau. Sẽ có lúc em tự nhận ra cần phải một mình để lớn khôn và chờ đợi. Đôi khi có thể cảm kích vì điều đó, phải trải qua đau đớn, nó khiến cho chúng ta biết được cái gì nên quý trọng, cái gì nên vứt bỏ.
Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi tưởng tượng đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn và mỗi khi có dịp đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ… ta bỗng thấy nhói ran.Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…
Thỉnh thoảng bạn sẽ mong muốn đến vội vã nói chuyện với một người. Chỉ là điều gì đó thật bé, thật vụn vặt thôi, kiểu cái cây ngoài cửa sổ tự nhiên bớt xanh hay cơn mưa chiều nay khiến bạn thèm ăn ngô nướng. Nhưng rồi bạn dừng lại. Vì bạn nhận ra người ấy đã trở thành một người khác mất rồi…
Và nó thật tệ. Bởi bạn nhớ họ biết bao!
Có những con đường chưa đi mà đã nhớ. Có những con đường đi mãi rồi để quên. Cuộc đời giữa nhớ và quên, ai cũng chọn bắt đầu từ nhớ và kết thúc ở quên. Tôi không chọn nhớ, nên suốt đời tôi sẽ chẳng phải cố quên đi gì cả. Vì lẽ đó, thành phố vẫn nguyên vẹn trong tôi, bằng một tình yêu như vậy, tình yêu của một kẻ suốt đời đi lạc.
Cái gì có nhiều quá tốt quá, thì sợ sẽ nhanh mất, giống như một dòng chảy chảy qua đám cỏ xanh, thoáng chốc hoa tàn, chim bay, sông cạn…Vì hạnh phúc quá, nên càng thấy sợ nỗi khổ đau.
Có những người rất kì lạ. Họ thích vờn người thương mình bằng cách vừa nắm vừa buông. Không phải kiểu yêu không ràng buộc hay tôn trọng cuộc sống riêng của nhau, mà là kiểu cứ để đó, khi cần thì lại tìm về, tìm về thì phải có ở đó, không được biến mất, không được đi đâu. Chỉ ở đó và chờ mỗi họ, chờ đến khi họ cần thì họ lại ngọt ngào một tí, tình cảm một tí, nửa vời một tí. Còn bình thường, thì cứ lạnh nhạt, thờ ơ, nhìn đó, thấy đó, rồi để đó. Thứ tình cảm đó, là một sự lựa chọn tạm bợ, đừng ngu ngốc chờ tàu thuỷ ở sân bay nhé…
Nếu không yêu thì đừng lựa chọn, còn đã yêu em rồi thì hãy kiên trì cùng em. Được ở bên nhau chính là duyên phận, anh đừng dễ dàng khiến người anh yêu phải chịu tổn thương rơi nước mắt. Trân trọng từng giây phút ở bên nhau, hồi ức đẹp đẽ nên được dành cho niềm vui và nụ cười. Bất luận gặp phải chuyện gì, anh đừng dễ dàng nói ra câu không còn yêu em nữa, đừng dễ dàng buông tay với đoạn tình cảm này của em. Bởi vì người con gái anh gặp ở trạm kế tiếp, có thể vĩnh viễn sẽ không tốt bằng em.