Những câu nói hay về tình yêu buồn, vui , cảm động đều được DanhNgon.Net tổng hợp và chọn lọc.Hãy đọc để thấy giá trị của tình yêu
Có những ngày mà điều duy nhất chúng ta có thể làm chỉ là ngước lên nhìn trời rồi cam chịu cười nhạt bằng thứ cảm xúc khiên cưỡng, xong thở dài: “Thôi kệ, tới đâu thì tới, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa!
Có phải một người lính tham gia các cuộc chiến tranh là để giết quân thù hay không? Không! anh ta ra đi để hi sinh vì Tổ Quốc.
Có phải một người vợ muốn chồng thấy mình đang hạnh phúc như thế nào không? Không! cô ấy muốn chồng thấy cô ấy chân tình như thế nào, cô ấy chịu đựng như thế nào để khiến anh ta hạnh phúc.
Có phải một người chồng đi làm vì nghĩ rằng anh ta sẽ tìm được sự đáp ứng đầy đủ nhu cầu cá nhân ở nơi làm việc không? Không! anh ta đang đem những giọt mồ hôi và những giọt nước mắt đổi lấy sự tốt đẹp, an lành cho gia đình.
Và vì vậy cuộc sống vẫn có những đứa con trai từ bỏ những giấc mơ của chúng để làm vui lòng cha mẹ, cha mẹ từ bỏ cuộc sống của họ vì con cái; đau đớn và khổ sở được dùng để bào chữa cho một thứ duy nhất đem lại niềm vui sướng: Tình Yêu
Tin tốt lành duy nhất: bất hạnh làm giảm cân. Chưa có ai từng nêu lên cái chế độ đó, thế nhưng nó lại là chế độ hiệu quả nhất đấy! Trầm Uất Giúp Thanh Mảnh. Bạn đang thừa vài kí-lô? Ly dị đi, đem lòng yêu ai đó không yêu bạn đi, sống một mình đi và tha hồ nhấm nháp nỗi buồn của bạn suốt cả ngày đi. Cái phần trọng lượng thừa của bạn sẽ nhanh chóng tan biến giống như là tuyết dưới ánh mặt trời vậy. Bạn sẽ tìm lại được một thân hình mảnh khảnh mà sau này bạn có thể tận dụng nó – đấy là nếu bạn có thể thoát nạn.
Đôi khi khốn nạn nhất cuộc đời này không phải là không có ai để yêu. Mà là đã tìm thấy một kẻ đến với ta và khiến phần còn lại của cả thế giới trở nên dư thừa. Rồi kẻ đó ra đi, bỏ ta lại với một thế giới mà ta chẳng còn thiết tha tìm hiểu gì thêm nữa.Họ đã nhẫn tâm mang đến cuộc đời ta những khoảng trống không thể lấp đầy…
Sự phản bội không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là bạn quá để tâm tới chuyện đó. Chia tay không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là hồi ức. Tình yêu đi đến đoạn kết không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là hy vọng. Bạn luôn nghĩ rằng mình bị tình cảm làm tổn thương, thế nhưng thực ra người có thể làm tổn thương đến bạn, vĩnh viễn chỉ có bản thân bạn mà thôi. Vậy nên, cảnh giới cao nhất của một con người, không phải là toàn tâm toàn ý để yêu một người, mà là tự mình sống tốt cuộc đời của mình, đừng phụ thuộc vào bất kỳ một ai.
Một ngày nào đó trên thế giới rộng lớn này chúng ta sẽ gặp được một người thuộc về riêng mình, một người bạn, một nửa tâm hồn, người mà chúng ta có thể kể cho họ nghe về những giấc mơ của mình.
Người ấy sẽ là người giúp bạn gạt đi những sợi tóc rối vương nơi khoé mắt, khoé môi. Người ấy sẽ là người mang đến cho bạn những bông hoa khi bạn không ngờ nhất, là người sẽ ngắm nhìn khuôn mặt của bạn những lần bạn say sưa trong một cuốn truyện hay một bộ phim nào đó. Sẽ là người gọi điện chúc ngủ ngon, hay đơn giản chỉ để nói rằng người ấy đang nhớ bạn. Người ấy sẽ là người nhìn vào mắt bạn và nói rằng bạn là người tuyệt vời nhất mà họ từng gặp, và có lẽ đó sẽ là lần đầu tiên trong cuộc đời, bạn thực sự tin rằng đó là sự thật…
Chúng mình thức dậy mỗi ngày đều mong thấy được mình bên người mình yêu. Thiên đường của người này, đôi khi, chỉ là ánh mắt, bờ vai, tấm lưng, đôi bàn tay của người kia.
Chúng tôi bắt đầu từ tình bạn thời thơ ấu và đến tình yêu đầu đời rồi trở thành một đôi. Và giờ đây là vợ chồng của nhau. Chúng tôi trải qua cùng một thế hệ, chia sẻ cùng nhau những kỉ niệm, và già đi cùng nhau… Sự rung động thân thuộc, tôi thích thế.
Có những con đường chưa đi mà đã nhớ. Có những con đường đi mãi rồi để quên. Cuộc đời giữa nhớ và quên, ai cũng chọn bắt đầu từ nhớ và kết thúc ở quên. Tôi không chọn nhớ, nên suốt đời tôi sẽ chẳng phải cố quên đi gì cả. Vì lẽ đó, thành phố vẫn nguyên vẹn trong tôi, bằng một tình yêu như vậy, tình yêu của một kẻ suốt đời đi lạc.
Chia tay rồi mà vẫn còn yêu thì tính cách sẽ dần thay đổi cho giống với người đã bỏ ta mà đi, từng sở thích của họ cũng tự nhiên thành sở thích của ta, những câu họ hay nói, những món họ hay ăn, cả bài hát mà họ hay nghe, thậm chí là cách họ phản bội ta cũng trở thành cách ta phản bội người khác. Đó là cả một quá trình sao chép đầy dằn vặt và đớn đau. Chung quy cũng chỉ vì ta quá thương và quá nhớ. Rồi đánh mất cả bản thân mình.