Từ khóa: Những câu nói hay về tình yêu

Những câu nói hay về tình yêu buồn, vui , cảm động đều được DanhNgon.Net tổng hợp và chọn lọc.Hãy đọc để thấy giá trị của tình yêu

Một mình trên đường là nỗi cô đơn tuyệt vời nhất. Bồng bềnh. Phiêu diêu. Cảm giác không ai theo kịp mình, thấy mình như con bướm cứ chập chờn, chập chờn, không ai nắm bắt được. Vậy là không cần diễn, không cần đối phó; vậy là gương mặt cứ mềm ra, ngây ngây; vậy là ý nghĩ mông mênh, vu vơ không ra đầu cuối, đang nhớ người này, sực nhớ người kia…

Ở đâu chan chứa những lời lẽ yêu đương, thì ở đó tình yêu không chân thật

Rồi sẽ đến một ngày bạn thực sự yêu một người nào đó. Không phải là vì họ tốt, hay xấu, hay bất cứ lý do gì, đơn giản là vì bạn yêu họ. Không có nghĩa là bạn sẽ ở bên người ấy mãi mãi, không có nghĩa là hai người sẽ chẳng bao giờ tổn thương nhau, mà chỉ đơn giản là bạn yêu họ. Đôi khi bạn chấp nhận yêu họ, mặc kệ họ là ai hay không là ai đi chăng nữa. Và bạn biết họ cũng yêu bạn, cho dù bạn có là ai, hoặc không là ai cả…

Quên không có nghĩa là xóa sạch ký ức, quên là không để nó vương vấn trong tâm trí chúng ta nữa. Quên cũng không có nghĩa là chúng ta khiến những kỷ niệm thành con số không tròn trĩnh, quên là để “kỉ niệm chỉ còn là kỉ niệm”.
Như thế là một cách chúng ta tôn trọng người cũ, tôn trọng người mới và tôn trọng chính mình.

Tôi muốn nói với người ấy rằng bất kể tôi ở đâu, bất kể có xảy ra chuyện gì, thì tôi cũng vẫn sẽ nhớ về người ấy, về khoảng thời gian chúng tôi đã từng có; đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời tôi. Và nếu như tôi có thể làm lại, thì tôi cũng vẫn sẽ chọn lựa đi cùng người ấy một đoạn đường. Không hối hận!

Ở hoàn cảnh nào người đàn bà cũng có lắm cớ đau khổ hơn đàn ông, và họ đau khổ hơn đàn ông bội phần. Người đàn ông đã có nghị lực lại còn bận thi thố quyền lực của họ: Họ làm việc, họ đi lại, họ bận rộn, họ suy nghĩ, họ nhìn quán xuyến tương lai và tìm thấy trong đó niềm an ủi. Còn người đàn bà thì ngồi một chỗ, đối diện với u sầu không có cách gì khuây khỏa, họ cứ buông mình rơi xuống vực sâu thẳm của khổ đau, vực sâu bao nhiêu thì lời cầu nguyện và nước mắt chan chứa bấy nhiêu. Trang tiểu sử của người đàn bà bao giờ cũng gồm mấy chữ: ”Cảm xúc, yêu thương, đau buồn và tận tụy”

Khoảnh khắc cô độc nhất là khi bạn phải tự nói với chính mình: Mình thương mình mà, có phải không?

Đã từng là yêu thương thì mãi vẫn sẽ là yêu thương. Chỉ là, chẳng còn bên nhau nữa. Cuối cùng rồi thì anh cũng trở thành điều gì đó thuộc về một phần kí ức đẹp, không biến mất, nhưng nhạt nhòa.

Sự phản bội không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là bạn quá để tâm tới chuyện đó. Chia tay không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là hồi ức. Tình yêu đi đến đoạn kết không làm tổn thương bạn, điều làm tổn thương bạn, là hy vọng. Bạn luôn nghĩ rằng mình bị tình cảm làm tổn thương, thế nhưng thực ra người có thể làm tổn thương đến bạn, vĩnh viễn chỉ có bản thân bạn mà thôi. Vậy nên, cảnh giới cao nhất của một con người, không phải là toàn tâm toàn ý để yêu một người, mà là tự mình sống tốt cuộc đời của mình, đừng phụ thuộc vào bất kỳ một ai.

Chúng ta không mất bất cứ gì trong một vũ trụ nơi ngay cả một giọt nước cũng không thể mất đi. Cuộc đời, và tình yêu, không bao giờ thay đổi, chỉ có trí nhớ của chúng ta về nó là suy tàn. Cảm giác mất mát là một ảo giác, nhưng nỗi buồn nó gây ra thì thật. Và điều này cũng thật: không có gì buồn hơn khi chúng ta không làm gì được để ngăn chận một trí nhớ tàn phai. Người ta không thể tự hứa sẽ không bao giờ quên, vì điều này cũng khó như xin trời cho tôi đừng bao giờ chết.

Anh bận, quên mất em cũng cần có người ở bên. Anh bận, quên mất rằng em cũng sẽ cô đơn. Anh bận, quên mất em đang đợi điện thoại của anh. Anh bận, quên mất những lời hứa anh nói cùng em. Nhưng anh có biết không, tình yêu không phải là đợi khi nào anh có thời gian rảnh rỗi thì mới cảm thấy trân trọng.

Einstein nói sự điên rồ nghĩa là bạn cứ làm đi làm lại mãi một việc và hy vọng tìm thấy những kết quả mới. Tình yêu hóa ra cũng là một sự điên rồ khi bạn cứ yêu đi yêu lại một người và mong chờ người đó đổi thay.

Nếu ở đó trời quang mây tạnh, anh hãy ở lại.

Nếu ở đó trời mưa lạnh lẽo, thì anh nhanh chóng quay trờ lại đây.

Quên hẳn nơi đó, quên hẳn người đó đi

Tôi thường có những giấc mơ dài. Về một khoảng trời xanh màu lá. Nơi ấy bình yên nhưng cũng lặng lẽ lắm, hệt như những nỗi buồn, cứ trở đi trở lại, mãi không buông…

Mùa thu mùa ước mơ mùa yêu những câu thơ hay

Mùa thu, mùa nhớ, mùa yêu và mùa của ước mơ

Em ơi còn nhớ hay không mùa ta bắt đầu yêu, bắt đầu nhớ nhung, nhớ những đêm hoa sữa rơi đầy bàn tay nhỏ, ướp đầy hương theo gió […]

Yêu là quay về ngôi nhà ta từng rời bỏ, nơi đã làm nên ta, nơi thân mật và an yên nhất, nơi ta có thể cho phép mình yếu đuối nhất để sau đó trở nên mạnh mẽ nhất.

Ở đâu đó giữa “chưa đủ” và “không có tí gì”. Tớ vẫn luôn thèm được yêu. Dù chỉ một lần thôi. Tớ muốn biết được yêu đầy phần mình nó ra sao, đầy đến mức không thể chịu được nữa ấy. Chỉ một lần thôi. Nhưng họ chưa bao giờ cho tớ cái đó. Chưa bao giờ, dù chỉ một lần…

Tôi tin rằng, một người đàn ông nếu như yêu thương một người con gái, bất luận anh ta có bao phần bận rộn, bao phần mệt mỏi cùng khổ cực, anh ấy cũng sẽ có thời gian để gửi một tin nhắn cho người mình yêu, hoặc gọi một cuộc điện thoại. Vấn đề chỉ là anh ta có muốn làm như vậy hay không.

Tôi sợ, rất sợ cảm giác bỗng dưng giữa cuộc vui thấy mình như trôi tuột đi vào một vùng nào đó xa lắc, giữa quen thuộc nói cười thấy mình như đi lạc, thấy lạ xa. Lúc đó, chỉ muốn mình tan biến đi. Mới biết, đâu chỉ khi một mình mới thấy mình đơn độc. Đơn độc nhất là khi thấy tâm hồn mình chẳng neo, chẳng thuộc về đâu, về ai…

Vào một thời khắc nào đó, chúng ta đều tưởng rằng bản thân đã trưởng thành rồi. Thế nhưng cho đến một ngày, cuối cùng mới nhận ra, hàm nghĩa của từ “trưởng thành” còn bao gồm dũng cảm, trách nhiệm, kiên cường và bắt buộc phải có hy sinh. Đối mặt với cuộc sống này, chúng ta mãi mãi chỉ là những đứa trẻ. Thực ra, trước khi thực sự trưởng thành, chúng ta đều không hiểu được thế nào là yêu và được yêu.

Có những ngày mà điều duy nhất chúng ta có thể làm chỉ là ngước lên nhìn trời rồi cam chịu cười nhạt bằng thứ cảm xúc khiên cưỡng, xong thở dài: “Thôi kệ, tới đâu thì tới, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa!

Trái tim ta thật ngộ, ngày đó khi người ấy bỏ đi, ta quyết định khóa trái cửa lòng mình rồi. Ta không cho mình rung động hay dại khờ vì ai nữa.Vậy mà khi người ấy quay về, chỉ hỏi thăm vài câu, ta đã vui như thể mình và họ vẫn còn cơ hội.Ta già dặn với vạn người, nhưng mãi là đứa trẻ với một người…

Ban đêm nhìn sang cái gối trống bên cạnh. Trên đó vẫn vương mùi đàn ông, mùi tóc và da thịt. Nhớ lại cái dáng anh nằm ngủ, lông mi rợp bóng, ngon lành như trẻ thơ. Tôi chỉ cần một người đàn ông có thể tiện tay chạm vào bất kỳ lúc nào, có thể áp trán vào dưới cằm anh nằm ngủ,vuốt ve làn da nóng ấm và mềm mại như tơ.

Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời mình, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa mình, thì hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn mình lắng lại rồi nỗi đau của mình cũng sẽ dần biến mất. Đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn…