Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời của mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác.
Trong trái tim mỗi người đều có một dòng sông nghẽn lại ở đó, nó chia trái tim chúng ta thàng hai bờ: bờ trái mềm yếu, bờ phải lạnh lùng; bờ trái cảm tính, bờ phải lý trí. Bờ trái chứa đựng những dục vọng ước mơ, đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố của chúng ta, còn bờ phải có những vết tích nóng bỏng của mọi quy tắc trên thế gian in vào tim chúng ta. Bờ trái là giấc mộng, còn bờ phải là cuộc sống.
Phải có bao nhiêu tình yêu mới có thể chịu đựng được những cái buông tay hết lần này đến lần khác?
Người đàn ông tốt nhất chính là loại hoa quả đắt nhất trên giá hàng. Rất ngon, nhưng bạn phải xem xem bạn có khả năng và thực lực để ăn nó không, mọi người đều là con em gia đình bình thường, không ai là hậu duệ của vương công quý tộc, vì thế, đây chính là một ván cờ, quan trọng là mắt phải tinh, tay phải nhanh, dùng giá tiền hợp lý nhất để có được lựa chọn tốt nhất. Bạn cũng đừng ngắm loại quả đắt nhất, mình không đủ tiền mua, đợi đến khi giảm giá thì cũng thối rồi, và cũng đừng tham rẻ mua loại quá rẻ tiền, ăn một miếng nhè ra không kịp, cách lựa chọn đúng đắn là tiến hành điều tra thị trường rộng rãi, tìm hiểu giá cả thị trường. Lúc cần ra tay thì ra tay, dùng hết số tiền của mình để mua món đồ xứng đáng nhất.
Thời gian đúng là một thứ đáng sợ, nó phũ phàng hơn tất thảy, từng nhát từng nhát phạt sạch hết những dấu vết dù êm lành hay tệ hại, chỉ còn lại vết sẹo mờ nhòa chẳng rõ hình hài. Từ khía cạnh y học mà nói, mất đi cảm giác đau cũng là một dạng bệnh, hơn nữa còn khá nguy hiểm, bởi vì một người nếu không biết đau là gì thì anh ta cũng sẽ không thể biết bệnh tình của mình nghiêm trọng đến mức nào. Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không hạnh phúc, thì mới hiểu thế nào là hạnh phúc…
Khi còn son trẻ chúng ta cũng đã từng lạc bước, nhưng vẫn ổn.
Ngược xuôi ngang dọc, thì ra anh vẫn ở đây…
Nên biết rằng, người thận trọng nhất một khi đã liều thì còn điên cuồng hơn những người bình thường rất nhiều. Giống như bàn tay không biết viết chữ, nét bút đầu tiên thường vạch ra ngoài dòng kẻ. Bởi vì họ chưa nếm trải nên không biết ranh giới ở đâu.
Nếu người mà mình yêu không yêu mình, có người sẽ trốn tránh vờ như mình cũng không yêu người đó, có người sẽ chuyển tình yêu đó sang cho người khác, có người sẽ cố chấp chờ đợi khiến mình phát điên; có người sẽ kết hôn với người với người khác, nhung nhớ cả một đời, có người như âm hồn không tan, tự hại mình hại người; có người sẽ dứt khoát biến mình thành một người khác, là người mà anh ấy yêu…
Phải, từ nay về sau hãy sống hạnh phúc. Cả đời cũng chỉ là mấy mươi năm, vạn lần tìm kiếm khắc khoải, mong chờ đón đợi, cái chờ đợi cũng chỉ là người đang ôm chặt mình trong khoảnh khắc này thôi.
Cuộc đời dài như vậy, ngày nào chưa đi đến điểm cuối thì bạn chưa thể biết ai là người đi cùng bạn đến hết cuộc đời. Có lúc bạn gặp một người tưởng người ấy chính là người mình tìm. Quay đầu nhìn lại thực sự người ấy cũng chỉ là người đem lại cho bạn những cái mà bạn cần trong một quãng đường mà thôi.
Trong thế giới của đàn ông, thực ra phụ nữa chỉ là một áng mây để tô điểm. Thỉnh thoảng anh ta sẽ khen ngợi vẻ đẹp của nó và cũng bày tỏ sự lưu luyến đối với nó nhưng chắc chắn sẽ không vì nó mà từ bỏ cả bầu trời bao la.
Trong trái tim mỗi người đều có một dòng sông nghẽn lại ở đó, nó phân trái tim chúng ta thành hai bờ: bờ trái mềm yếu, bờ phải lạnh lùng; bờ trái cảm tính, bờ phải lý trí. Bờ trái chứa đựng những dục vọng, ước mơ, đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố của chúng ta, còn bờ phải có những vết tích nóng bỏng của đủ mọi loại quy tắc trên thế gian in vào tim chúng ta – bờ trái là giấc mộng, còn bờ phải là cuộc sống.
Có hai loại người dễ làm tổn thương người khác nhất: một là chính mình, hai là người hiền lành lương thiện.