Chẳng bao giờ có loại thuốc bổ chữa được những căn bệnh xã hội hữu hiệu tốt hơn một mái ấm khỏe khoắn và hạnh phúc. Chẳng bao giờ có nguồn ổn định xã hội lớn hơn một gia đình yêu thương và biết cảm thông. Chẳng bao giờ có cách giúp trẻ em hạnh phúc tốt hơn lời tâm tình của bậc cha mẹ sáng suốt và trìu mến.
There never was a tonic that would cure more social ailments than a healthy, happy home. There never was a greater source of social stability than an affectionate and understanding family. There never was a better way of helping children to happiness than the close confidence of wise and loving and responsible parents.
Các bậc phụ huynh đôi khi chỉ đơn giản là không có đủ tay và thời gian và sự chú ý để làm tất cả những gì khẩn cấp. Nhưng trong tất cả mọi chuyện, luôn có sự ưu tiên về độ quan trọng… và một trong những cơ hội gấp gáp của chúng ta là đáp lại con trẻ khi trẻ thực sự đặt câu hỏi, hãy nhớ rằng trẻ không luôn luôn hỏi, rằng trẻ không phải lúc nào cũng có thể dạy dỗ, rằng trẻ sẽ không luôn luôn lắng nghe.
Parents sometimes simply don’t have enough hands and time and attention to do all that is urgent. But in all things there is a priority of importance….and one of our urgent opportunities is to respond to a child when he earnestly asks, remembering that they don’t always ask, that they aren’t always teachable, that they won’t always listen.
Mong chúng ta không bao giờ để những gì ta không thể có, hay không có, làm ta không thể hưởng thụ những gì ta có và có thể có. Bởi chúng ta trân trọng hạnh phúc của mình, hãy đừng quên điều này.Vì một trong những bài học lớn nhất của cuộc đời là học cách hạnh phúc mà không có những gì ta không thể có hay không nên có.
May we never let the things we can’t have, or don’t have, or shouldn’t have, spoil our enjoyment of the things we do have and can have. As we value our happiness let us not forget it.For one of the greatest lessons in life is learning to be happy without the things we cannot or should not have.
Một trong những thứ lãng phí vô ích và khó chịu nhất trên thế giới là tranh cãi – loại tranh cãi sinh sự và bất tận không khác gì cãi cọ, và gây ra hiềm khích trong gia đình và giữa bè bạn, và để lại những cảm xúc phẫn uất tại mái ấm, trong những trái tim, trong kinh doanh và công tác, và trong tất cả các loại tụ họp tại những nơi công khai và riêng tư, và trong tất cả các mối quan hệ của cuộc sống – và điều nó giải quyết được mới ít ỏi làm sao!
One of the most fruitless, irritating wastes in the world is arguing –the contentious, endless kind of arguing that is akin to quarreling, and causes feuding in families and among friends, and leaves resentful feeling in homes, in hearts, in businesses and professions, and in all kinds of gatherings in public and private places, and in all relationships of life – and with so little that it ever seems to settle!
Chẳng mấy người chưa từng bắt gặp cái chết lướt qua theo một cách nào đó. Một số người chưa bị nó chạm tới gần, hay chưa phải vì nó mà thao thức trong đêm, nhưng đâu đó dọc theo đường đời, hầu hết chúng ta rồi sẽ bị nó cướp đi ai đó gần gũi và rất mực thân thương – và tất cả chúng ta rồi một ngày sẽ phải đối diện với nó.
There are few of us but who have been touched somehow by death. Some may not have been touched closely by it nor yet have kept vigil with it, but somewhere along our lives, most of us are sorely bereft of someone near and deeply cherished – and all of us will some day meet it face to face.
Đúng như vậy, không ai có thể thấy chính mình như người khác nhìn mình. Không bức ảnh hay hình ảnh phản chiếu nào cho ta góc nhìn về bản thân như người khác nhìn ta. Người ta đã nghiệm được rằng trên bục nhân chứng, không bao giờ có hai người nhìn một vụ tai nạn giống hệt như nhau. Chúng ta nhìn qua những đôi mắt khác nhau và từ những góc khác nhau. Nhưng nếu chúng ta có thể thấy thế giới như cách những người khác thấy, ta có thể tiến tới gần sự thấu hiểu tại sao họ lại làm điều họ làm và tại sao họ lại nói điều họ nói.
Literally, no man ever sees himself as others see him. No photograph or reflection ever gives us the same slant on ourselves that others see. It has often been proved on the witness stand that no two people ever see the same accident precisely the same way. We see through different eyes and from different angles. But if we could see things as other people see them, we could come closer to knowing why they do what they do and why they say what they say.