Có một thứ tình cảm vô cùng chân thật đó là – tình thân. … Gia đình mới chính là chỗ dựa thân tình và gắn bó nhất. Tình yêu ở trong con người thực sự cũng chỉ có thể duy trì được một năm. Khi một năm qua đi, tình cảm mãnh liệt không còn, nhiệt huyết cũng không còn, chỉ khi tình yêu đó biến thành tình thân thì càng ngày càng trở nên sâu sắc.
Tình yêu chân chính, cần phải chịu được thử thách.
Tình yêu không vượt qua được thử thách, sớm muộn gì cũng sẽ suy tàn!
Tình yêu không phải là một câu hỏi có nhiều câu trả lời, càng không thể dùng các câu trả lời dự bị để lấp liếm sự thật.
Đây chính là tình yêu, không có sự lý trí và tính toán nào nhanh hơn sự rung động bất chợt. Khi trái tim đã rung, mọi logic gì đều không tồn tại.
Trước đây cảm thấy đau khổ, nhưng chẳng qua cũng chỉ là khoảng khắc chia tay. Giờ đây lại càng hiểu rõ sự dày vò của biệt ly, so với chia tay còn đau đớn tận tâm can gấp ngàn lần. Ít ra chia tay còn có thể tự nhủ phải quên đi, còn biệt ly chính là nhìn đồng hồ, chờ đợi thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Ân oán gì đó bất quá chỉ dùng để giày vò lẫn nhau mà thôi. Học cách tha thứ cho người khác, mới có thể giải thoát cho chính bản thân mình. Đời người vốn cũng rất ngắn ngủi, khi có thể cười không nên để chính mình hận, đặc biệt là đừng căm ghét những người quan tâm đến mình.
Con người khi đối mặt với những việc không thể cứu vãn luôn viện đủ mọi giả thiết, dù có vạn giả thiết, việc phải xảy ra vẫn cứ xảy ra.
Đàn ông khi ở trên giường thì nói mấy lời nhớ thương người phụ nữ đang cùng mình quấn quýt, khi xuống giường thì lập tức quên đến không còn một chút. Phụ nữ, khi ở trên giường thì quên đi người đàn ông bên cạnh mình, nhưng bước xuống giường, lại nhớ thương người đàn ông ấy đến ghi lòng tạc dạ.
Có những tình yêu rất sâu sắc nhưng không thể nói ra, có tình yêu rõ ràng muốn từ bỏ nhưng không thể nào làm được, có tình yêu, biết rõ sẽ chỉ là sự giày vò, nhưng không sao tránh được, có tình yêu biết rõ là đau khổ nhưng không thể ngăn cản được sự rung động của con tim.
Những thứ con người nắm giữ được thật rất nhiều, nhưng lại luôn luôn quên mất bản thân mình đang nắm giữ cái gì.
Lúc còn trẻ không biết, cứ nghĩ rằng chỉ một chút thương tổn thôi là bản thân cũng sẽ không chịu đựng nổi. Sau khi đã trải qua mưa gió nhấp nhô trong cuộc sống, mới biết qua những ngày tháng dài đằng đẳng của một kiếp người thì không có gì là không tha thứ, không có gì là không thể buông tay.
Tình yêu có đôi khi kỳ diệu như thế, biết rõ bản thân đã yêu lầm người, nhưng vẫn không thể tự kiềm hãm mà rơi vào lưới tình! Cho dù có bị thương, chung quy vẫn không thể dứt bỏ.
Có những thứ cho đến phút cuối cùng trước khi mất đi mới đẹp nhất, huy hoàng nhất… Đã bỏ lỡ ban mai, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ hoàng hôn…
Theo góc độ sinh lý học, đàn ông và phụ nữ không cùng tư duy suy nghĩ, phụ nữ mãi mãi không bao giờ đoán ra đàn ông đang nghĩ điều gì, cũng như đàn ông cũng không bao giờ đọc được suy nghĩ của phụ nữ.
Khi còn bé, lúc nào cũng ngóng trông lớn lên. Chờ đến một ngày thật sự trưởng thành, mới phát hiện ra bản thân càng hoài niệm thời còn thơ bé. Vô tri cũng là một loại đặc quyền, yêu có thể lớn tiếng nói ra, đau lòng có thể khóc to, không cần quan tâm đến cảm nhận của người khác, lại càng không biết dùng nụ cười giả tạo duy trì sự kiên cường đang lung lay sắp sụp vỡ. Không biết gì thật tốt!