Có những thứ cho đến phút cuối cùng trước khi mất đi mới đẹp nhất, huy hoàng nhất… Đã bỏ lỡ ban mai, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ hoàng hôn…
Theo góc độ sinh lý học, đàn ông và phụ nữ không cùng tư duy suy nghĩ, phụ nữ mãi mãi không bao giờ đoán ra đàn ông đang nghĩ điều gì, cũng như đàn ông cũng không bao giờ đọc được suy nghĩ của phụ nữ.
Có một thứ tình cảm vô cùng chân thật đó là – tình thân. … Gia đình mới chính là chỗ dựa thân tình và gắn bó nhất. Tình yêu ở trong con người thực sự cũng chỉ có thể duy trì được một năm. Khi một năm qua đi, tình cảm mãnh liệt không còn, nhiệt huyết cũng không còn, chỉ khi tình yêu đó biến thành tình thân thì càng ngày càng trở nên sâu sắc.
Thế giới này, bất kì ai cũng có thể yêu nhau, thân phận, địa vị, cá tính… Bất cứ điều gì cũng không phải là lý do ngăn cản tình yêu. Điều duy nhất làm cho hai người không thể đến với nhau chính là, một người theo đuổi, còn một người đã từ bỏ mất rồi.
Con người khi đối mặt với những việc không thể cứu vãn luôn viện đủ mọi giả thiết, dù có vạn giả thiết, việc phải xảy ra vẫn cứ xảy ra.
Thật ra, từ khi mới bắt đầu sinh ra, con người dù thế nào cũng phải trải qua gian khổ. Người thiện lương sẽ lựa chọn kết luận gian khổ là sai lầm của chính bản thân mình, cố gắng tự mình làm tốt hơn. Người ác độc sẽ quy kết gian khổ là sai lầm của người khác, nếu anh ta sống không tốt, anh ta cũng không để cho người khác sống tốt.
Đàn ông bạc tình, đàn bà bạc mệnh, đó là chân lý ngàn năm không đổi. Tự cổ chí kim, bao nhiêu đàn bà được sủng ái hết mực, nhưng thực sự có thể khiến đàn ông từ bỏ tất cả, liệu được mấy người? Trước quyền thế, đàn ông luôn hy sinh hồng nhan tri kỷ, nhưng mấy ai chê cười họ vong ân. Bởi lẽ họ là đàn ông!
Nếu như bạn không có khả năng gặp được loại tình yêu thiên trường địa cửu, cũng đừng nên phủ nhận trên đời sẽ không có loại tình yêu đó.
Trước đây tôi đã từng thề son sắt: Tôi không quan tâm anh có thể lấy tôi hay không! Nhưng có người phụ nữ nào lại không để tâm đến lời hứa hẹn cả một đời? Có người phụ nữ nào không muốn kéo người đàn ông mình yêu đi đến trước mặt người khác, nghe anh gọi một tiếng: “Bà xã!” Là phụ nữ, có mấy ai có thể thoát khỏi thứ hạnh phúc tầm thường này.
Yêu thực sự, cũng không phải là cùng nhau trải qua phong hoa tuyết nguyệt môi chạm môi, tay nắm tay. Mà là biết người đó cần gì, yên lặng làm, hiểu được tâm sự của người đó, lẳng lặng lắng nghe người đó nói… Cũng không cần thề thốt thiên trường địa cửu, biển cạn đá mòn, chỉ cần lúc mình vui vẻ, cũng có thể nghe thấy tiếng người đó cười…
Nỗi lòng của thiếu nữ lúc nào cũng lơ lửng, thay đổi nhanh hơn cả gió. Thuở thơ ấu, con gái luôn dựa vào bố và anh trai, cho rằng đó là ông trời của mình. Đến một ngày, con gái gặp được một người con trai khiến cho mình động lòng, trong đầu liền chẳng chứa được những người khác, dường như tồn tại trên thế giới này chỉ vì một người đàn ông.
Phụ nữ điều gì cũng có thể sai, điều duy nhất không thể sai là để mất người đàn ông toàn tâm toàn ý yêu mình!
Tình yêu thường bắt đầu từ những cuộc gặp gỡ tình cờ đẹp đẽ rồi lớn dần trong sự tình cờ như vậy.