Có lẽ đó không phải là những vì sao, mà là những cửa sổ nơi tình yêu từ những người thân thương đã mất tràn qua và chiếu sáng chúng ta, cho chúng ta biết rằng họ vẫn hạnh phúc.
Perhaps they are not stars, but rather openings in heaven where the love of our lost ones pours through and shines down upon us to let us know they are happy.
Liệu có ai trong chúng ta chưa bao giờ từng cảm thấy, khi đang bước đi trong ánh hoàng hôn hay khi viết xuống một ngày tháng trong quá khứ, rằng mình đã mất đi điều gì đó vô cùng?
What man of us has never felt, walking through the twilight or writing down a date from his past, that he has lost something infinite?
Thực tế là bạn sẽ thương tâm mãi mãi. Bạn sẽ không ‘vượt qua’ việc mất đi người mình yêu thương; bạn phải học cách sống với điều đó. Bạn sẽ lành vết thương lòng và tái dựng lại bản thân quanh sự mất mát. Bạn sẽ lại trọn vẹn nhưng bạn không bao giờ như trước nữa. Và cũng chẳng phải là bạn vẫn nên như trước, hay muốn mình như trước.
The reality is that you will grieve forever. You will not ‘get over’ the loss of a loved one; you will learn to live with it. You will heal and you will rebuild yourself around the loss you have suffered. You will be whole again but you will never be the same. Nor should you be the same nor would you want to.
Không có chân lý nào có thể làm dịu được nỗi đau buồn khi chúng ra mất một người yêu dấu. Không một chân lý nào, một tấm lòng trung thực nào, một sức mạnh nào, một tấm lòng từ ái nào, có thể làm được nỗi đau buồn ấy. Chúng ta chỉ có thể chịu đựng nỗi đau ấy cho đến tận cùng và cố học được một điều gì đó…
Trong đời sống, vì sợ mất nhau mà phải dự phòng than thở trước. Than thở như dự kiến một điều bất hạnh có thể phải xảy ra. Cho nên khi nói đến sự mất mát có thể đó là sự mất mát của người khác chứ không phải của mình. Phút ấy, cái chung bỗng biến thành cái riêng và vì sao lại ái ngại không mang cái riêng để nhờ cõi chung chia sẻ cùng mình.