Trước khi chúng ta đến, thế giới này không thiếu thứ gì, sau khi chúng ta đi, nó vẫn không thiếu thứ gì.
Một người sống đơn độc một nơi có thể mất đi, nhưng hai người sống với nhau có thể được cứu.
Tình yêu của hôn nhân làm nhân loại tiếp tục đến cùng, tình yêu của bạn bè làm nhân loại đạt đến cảnh giới của tự nhiên, tình yêu của ô uế thì làm nhân loại bại hoại suy đồi.
Tự do tuyệt đối của một cá nhân là điên cuồng, tự do tuyệt đối của một quốc gia là hỗn loạn.
Tình yêu là đốm lửa của cuộc sống, là sự thăng hoa của tình bạn, là sự hợp nhất của tâm hồn. Nếu nói cảm tình của nhân loại có thể phân biệt đẳng cấp, tình yêu luôn thuộc về một cấp cao nhất.
Cảm giác an toàn quá nửa là một loại mê tín, nó đã không tồn tại trong tự nhiên, nhân loại cũng chưa từng thể nghiệm sự tồn tại của nó…Trên thực tế, đời người vốn là một quyển sổ ghi chép về những mối nguy hiểm gặp phải nhưng luôn dũng cảm tiến về phía trước.
Life is the desert, life the solitude, death joins us to the great majority.
Cuộc đời là sa mạc, cuộc đời cô độc, cái chết đưa chúng ta trở về với nhân loại.
Mỗi cá nhân đều đang cật lực mở rộng – bài xích, bài xích – mở rộng đến cực hạn của vũ trụ, và tăng cường phép tắc tồn tại của anh ta lên những người khác.
Nghèo khó ơi! Mi là cội nguồn của nghệ thuật nhân loại, cái cảm hứng lớn lao của khúc hát thi nhân.
Tình yêu là sự tô điểm vĩ đại cho cuộc đời. Tình yêu làm cho thiên nhiên nở hoa, đua sắc, hát lên những bài ca kỳ diệu nhất và quay cuồng trong những vũ khúc huy hoàng. Chúng ta hiểu rằng, sau khi đã thoát khỏi ách khổ dịch và nô lệ, nhân loại sẽ không trở nên buồn thảm, tối tăm. Trái lại, với tình yêu trần thế, họ sẽ tạo ra những kiệt tác của hạnh phúc và niềm vui mà những người đàn ông, phụ nữ trước đây không dám mơ ước tới. Nhưng con người trong tương lai sẽ viết nên một trường ca về tình yêu, và tình yêu đó sẽ xây dựng trên những nguyên tắc hoàn toàn bình đẳng, trên tình đồng chí sâu sắc.
Một trong những thảm kịch lớn nhất của nhân loại là: họ thất bại và hoang phí cuộc đời mình trong sầu khổ, sau khi vui hưởng thành công, và không còn ý chí để có thể đứng lên một lần nữa.
Con người không nhìn thấy hư vô che phủ mình, cũng không nhìn thấy vô cùng nuốt mất mình
Trong lịch sử nhân loại, nếu cắt bỏ những sự tích của những mộng tưởng, ai còn muốn đọc lịch sử khô khan nhạt nhẽo đó nữa? Người mộng tưởng là tiên phong của nhân loại, là người dẫn đường cho chúng ta tiến lên phía trước.
Một người đến khi không thể lừa dối mình, anh ta cũng không thể sống tiếp trên đời nữa.
Có hai loại người ôm hận mà chết: một loại là có tiền tài mà chưa được hưởng, một loại có tri thức mà chưa thực hành.
Trong những hoàn cảnh khác nhau, tình cảm của nhân loại biến ảo vô thường làm sao! Những thứ hôm nay chúng ta thích, thường là những thứ ngày mai chúng ta ghét, những thứ hôm nay chúng ta theo đuổi thường là những thứ ngày mai chúng ta né tránh, những thứ hôm nay chúng ta mong muốn thường là những thứ ngày mai chúng ta sợ hãi, thậm chí là hồn siêu phách lạc.
Tôi muốn làm một người nhỏ bé nhất trong nhân loại có ước mơ và có mong muốn hoàn thành ước mơ chứ không muốn làm một người vĩ đại không có ước mơ, không có mong muốn.
Tình yêu của nhân loại là sự kết hợp của tâm hồn và thể xác, trí tuệ và tư tưởng, hạnh phúc và nghĩa vụ.
Con người mới là chí cao vô thượng, là cả một thế giới – thế giới phức tạp, thú vị, sâu sắc.