Nghèo khó ơi! Mi là cội nguồn của nghệ thuật nhân loại, cái cảm hứng lớn lao của khúc hát thi nhân.
Con người mới là chí cao vô thượng, là cả một thế giới – thế giới phức tạp, thú vị, sâu sắc.
Life is the desert, life the solitude, death joins us to the great majority.
Cuộc đời là sa mạc, cuộc đời cô độc, cái chết đưa chúng ta trở về với nhân loại.
Văn hóa làm cho chúng ta biết rõ tri thức và lời nói tốt nhất trên thế giới, từ đó mà hiểu lịch sử của tinh thần nhân loại.
Con người không nhìn thấy hư vô che phủ mình, cũng không nhìn thấy vô cùng nuốt mất mình
Tôi muốn làm một người nhỏ bé nhất trong nhân loại có ước mơ và có mong muốn hoàn thành ước mơ chứ không muốn làm một người vĩ đại không có ước mơ, không có mong muốn.
Chết hoàn toàn không phải là kẻ thù đáng sợ, vì con người luôn có biện pháp đối phó với nó: ý muốn báo thù có thể chiến thắng cái chết, tình yêu coi thường cái chết, danh dự lấy cái chết làm vinh quang, tuyệt vọng lấy cái chết làm nơi nương náu, sợ hãi luôn vượt lên trên cái chết, mà lòng tin thì vui vẻ ôm hôn cái chết.