Gia đình là gì? Đó là sự pha trộn tình mến sợ cha, tình yêu mến mẹ, kính trọng thán phục nhân đức của cả cha lẫn mẹ. Bỏ qua lỗi lầm, ghi nhớ công ơn, thông cảm nỗi đau khổ, cảm kích sự hi sinh của cả cha và mẹ.
Vợ không phải là người tình mà là người bạn trăm năm. Và chúng ta phải sớm tập làm quen với ý nghĩ yêu nàng khi nàng luống tuổi và cả khi nàng sẽ là một bà già.
Người ta gọi gia đình là một nhóm người phối hợp bởi một dòng máu và bất hoà bởi những vấn đề tiền bạc.
Trong gia đình cả chồng lẫn vợ đều phải biết phục thiện và thông cảm lẫn nhau. Khi người đàn ông có điều lỗi chớ tránh né trước những lời trách móc của vợ phải công nhận, người đàn bà khi có chuyện trái phải thành thật xin lỗi cùng chồng. Con người không ai toàn mỹ, chuyện vợ chồng cũng thế mà thôi. Biết phục thiện và tha thứ cho nhau thì gia đình càng ngày càng trở nên hạnh phúc, ngược lại càng ngoan cố bao nhiêu thì gia đình càng dễ dàng tan vỡ bấy nhiêu.
Dù là vua chúa hay dân cày, kẻ nào tìm thấy sự an bình trong gia đình là người sung sướng nhất.
Gia đình là một cái tên, một ngôn từ mạnh mẽ; mạnh hơn lời của những pháp sư hay tiếng đáp của các linh hồn; đó là lời nguyện cầu hùng mạnh nhất.
Mọi gia đình hạnh phúc đều giống nhau. Còn những gia đình bất hạnh thì hoàn toàn khác nhau.
Anh thấy đấy, cuộc đời của một người mẹ là chuỗi kịch tính dài liên tiếp, lúc dịu dàng và êm ái, lúc kinh hoàng. Không ngắn ngủi một giờ nhưng đầy cả niềm vui và sợ hãi.
Dù nó thật tồi tàn đi nữa, nhưng không nơi nào có thể sánh được với mái ấm gia đình.
Tình yêu của người mẹ là yên bình. Nó không cần bạn phải đạt được, nó không cần bạn phải xứng đáng.