Mẹ tin rằng người ta không bao giờ có thể rời bỏ mái ấm. Mẹ tin rằng người ta mang theo những khoảng tối, những giấc mơ, những nỗi sợ và những con rồng của mái ấm dưới làn da, trong góc mắt và có thể là ở cả dưới vành tai.
I believe that one can never leave home. I believe that one carries the shadows, the dreams, the fears and the dragons of home under one’s skin, at the extreme corners of one’s eyes and possibly in the gristle of the earlobe.
Nếu một người – bất cứ người nào – bị nói đủ thường xuyên rằng, “Anh chẳng là gì cả. Anh chẳng là gì cả. Anh chẳng đáng gì cả. Anh chẳng xứng gì cả. Anh chẳng bằng một con người. Tôi chẳng thấy gì ở anh”, người đó cuối cùng sẽ bắt đầu tin vào điều đó.
If a person – any human being – is told often enough, “You are nothing. You are nothing. You account for nothing. You count for nothing. You are less than a human being. I have no visibility of you”, the person finally begins to believe it.
Hãy sống sao cho ta sẽ không hối tiếc những năm tháng trì trệ và dốt nát, để khi ta chết, ta có thể nói tất cả sức sống của mình đã giành cho sự giải phóng linh hồn và trí tuệ con người, bắt đầu từ linh hồn và trí tuệ của bản thân ta.
Let us live so we do not regret years of inertia and ignorance, so when we die we can say all of our energy was dedicated to the noble liberation of the human mind and spirit, beginning with my own.