Nhà nghệ thuật có thể truyền đạt tình cảm cao thượng nhất và lương thiện nhất, cũng có thể truyền đạt tình cảm hèn kém nhất và độc ác nhất.
Nghê thuật chỉ có trở thành thứ suối nguồn tình cảm vĩnh cửu mới là bất hủ.
Bạn có thể khiến mọi người rời bỏ quê hương họ, nhưng bạn không thể cướp mất quê hương trong trái tim họ.
Tình cảm phong phú dĩ nhiên là nguồn suối của đạo đức tốt đẹp, nhưng cũng là nguyên nhân bắt đầu của rất nhiều tai nạn.
Yêu một người là đánh cắp tâm hồn người ấy, để cho người ấy biết rằng – trong sự đánh cắp ấy, tâm hồn người ấy bao la, trong sáng và tràn đầy sinh lực biết nhường nào. Tất cả chúng ta đều đau khổ vì một điều: không được đánh cắp nhiều như mong muốn. Chúng ta đau khổ vì sức lực tràn trề trong mình mà chẳng ai biết khai thác lấy, để chúng ta có được cơ hội khám phá chính mình.
Chúng ta hiểu tình cảm càng nhiều, càng có khả năng khống chế tình cảm, mà tâm hồn cảm thụ sự đau khổ của tình cảm cũng càng ít đi.
Một nhúm muối nếu bỏ vào 1 cốc nước, cốc nước ấy có thể ko còn uống được, nhưng nếu được bỏ vào một hồ nước thì nguồn nước ấy vẫn trong ngọt. Vì thế, vấn đề ko chỉ đơn thuần là có hay ko có một ai đó bỏ 1 nhúm muối vào cuộc đời bạn, mà còn là ở bạn: trái tim bạn là một hồ nước lớn hay chỉ là một cốc nước nhỏ bé?
Cảm xúc mạnh là thứ thật sự tuyệt đối trong mọi vật trên thế gian, trước giờ nó chưa từng thừa nhận sai lầm của mình.
Tình cảm chính là tình yêu bản thân, lo lắng với đau khổ, sợ hãi cái chết và hướng tới hạnh phúc.
Everything has its wonders, even darkness and silence, and I learn, whatever state I may be in, therein to be content.
Mọi thứ đều chứa đựng điều bí ẩn, thậm chí cả bóng tối và sự câm lặng, và tôi học được rằng cho dù tôi ở trạng thái nào, tôi cũng có thể yên bình.
Một mình trên đường là nỗi cô đơn tuyệt vời nhất. Bồng bềnh. Phiêu diêu. Cảm giác không ai theo kịp mình, thấy mình như con bướm cứ chập chờn, chập chờn, không ai nắm bắt được. Vậy là không cần diễn, không cần đối phó; vậy là gương mặt cứ mềm ra, ngây ngây; vậy là ý nghĩ mông mênh, vu vơ không ra đầu cuối, đang nhớ người này, sực nhớ người kia…
Nghệ thuật là sản phẩm mô phỏng tình cảm, giống như lời nói là sản phẩm mô phỏng tư tưởng.
Một người không có nhiệt tình dâng hiến bản thân, mãi mãi sẽ không làm được việc gì vĩ đại.
There isn’t any formula or method. You learn to love by loving – by paying attention and doing what one thereby discovers has to be done.
Không có công thức hay biện pháp nào. Bạn học yêu thương bằng cách yêu thương – bằng cách để tâm và làm những điều phát hiện ra mình cần phải làm.
Nếu anh không trêu ghẹo cô ấy, cô ấy nói anh chẳng phải đàn ông. Nếu anh trêu ghẹo cô ấy, cô ấy bảo anh không phải người ở tầng lớp thượng lưu.
Rồi sẽ đến lúc bạn không còn muốn vượt cả đại dương rộng lớn vì một người không dám nhảy qua một vũng nước nhỏ vì bạn…