Yêu chồng mình tức là trả tiền cho người cung cấp. Yêu một anh nhân tình tức là cho tiền một người nghèo.
Khi người ta làm chồng và ghen thì lòng ghen không hề tắt theo sự say mê vốn đã sinh ra nó.
Khi lòng tự ái bị tổn thương thì nó có thể khiến người đàn bà lồng lộn báo thù hơn cả sư tử cái bị cướp mất con.
Chỉ có những người đàn bà tầm thường mới hay ghen, những người phụ nữ thật đẹp không bao giờ ghen.
Ghen tuông là xúc phạm đối với người được yêu và là nguồn gốc của những nỗi giày vò của người đang yêu.
Khi ghen người ta cầm chắc rằng mình yêu, cũng như khi tự làm cho mình đau đớn, người ta cầm chắc rằng mình còn sống.
Cái ghen của người đang yêu chỉ gây khó chịu nhưng cái ghen của các ông chồng thì vừa gây khó chịu lại vừa là một sự xúc phạm.
Ai mà ném cái nhìn ghen ghét vào người khác thì người đó ném vào chính bản thân mình.
Đôi khi có vợ hay ghen cũng là một cái thú vì ông chồng luôn luôn được nghe nhắc đến người mình yêu.
Trong tất cả các thứ bệnh tinh thần, bệnh ghen được nuôi dưỡng bởi nhiều thứ nhất và ít có thuốc chữa nhất.
Jealousy is not a sign of true love; it’s insecurities that comes in the way, because love has just one important ingredient: Trust.
Ghen tuông không phải là dấu hiệu của tình yêu thực sự; mà là sự thiếu tự tin xen vào, bởi lẽ tình yêu chỉ có một thành tố quan trọng: Niềm Tin.