Chuyên mục: Danh ngôn Cổ – Danh ngôn Cuộc sống

Việc làm nên trước mọi người, câu nói nên sau mọi người.

Tác giả:

Lịch sử là bằng chứng của thời đại, là ngọn lửa của chân lý, là sinh mệnh của kí ức, là thầy giáo của cuộc sống và là sứ giả của cổ nhân.

Tác giả:

Không có thứ gì là số phận, tất cả chỉ là thử thách, trừng phạt hay bù đắp.

Tác giả:

Kẻ sĩ không lo người đời chẳng biết mình mà chỉ sợ mình bất tài thôi.

Tác giả:

Tầm thuật quý nhất là sáng suốt. Tướng mạo quý nhất là chính đại. Ngôn ngữ quý nhất là giản dị, chân thật.

Tác giả:

Danh vi lớn , không mang lấy mãi. Công việc lớn, không nên gánh lấy mãi. Quyền thế lớn, không nên giử lấy mãi. Uy thế lớn, không nên bám lấy mãi.

Tác giả:

Tự khiêm người ta càng phục, tự khoe người ta càng khinh.

Tác giả:

Việc làm nên trước mọi người, câu nói nên sau mọi người.

Tác giả:

Một người vứt bỏ chính mình là coi nhẹ sự tồn tại của mình; vứt bỏ sinh mệnh, là hoàn toàn đánh mất sự tồn tại của mình.

Tác giả:

Thấy lợi chẳng bỏ nghĩa, thấy chết chẳng đổi lòng là người quân tử

Tác giả:

Hôm qua thì đã qua, ngày mai thì chưa tới, hãy sống trọn vẹn hôm nay!

Tác giả:

Hiếu thảo là nguồn gốc của đạo đức.

Tác giả:

Người sống bằng tình cảm thì sinh mệnh là bi kịch, người sống bằng lý trí thì sinh mệnh là hài kịch.

Tác giả:

Lúc nhỏ khí huyết chưa sung túc phải giử gìn sắc dục. Lúc lớn khí huyết đang hăng phải giử gìn việc tranh đấu. Lúc già khí huyết suy kém phải giử gìn việc tham lam.

Tác giả:

Có học vấn mà không có đạo đức là người ác, có đạo đức mà không có học vấn là người quê.

Tác giả:

Đời người từ xưa tới nay chẳng tốt như tưởng tượng, cũng chẳng xấu như tưởng tượng.

Tác giả:

Đời người chỉ có thời gian hai phút rưỡi đồng hồ: một phút dùng để cười, một phút dùng để than, nửa phút dùng để yêu, vì con người chết trong phút thứ 3.

Tác giả:

Pháp luật không sinh ra những nhân vật vĩ đại, chỉ có tự do mới có thể tạo nên vĩ nhân và anh hùng.

Tác giả:

Sức hút của sinh mệnh nằm ở chỗ mãi mãi không biến mất. Trong đêm đen nháy mắt lại đến bình minh. Một năm 4 mùa luân phiên, tại sao phải cất tiếng hót buồn bã? Một mùa xuân trôi qua, mùa xuân mới lại sắp đến!

Tác giả:

Không biết mà nói là ngu, biết mà không nói là hiểm.

Tác giả:

Dụng nhân như dụng mộc.

Tác giả:

Về nghệ thuật can gián:

Tác giả:

Người quân tử cầu ở mình, kẻ tiểu nhân cầu ở người.

Tác giả:

Tầm thuật quý nhất là sáng suốt. Tướng mạo quý nhất là chính đại. Ngôn ngữ quý nhất là giản dị, chân thật.

Tác giả: