Lo buồn của học giả là hiếu thắng, lo buồn của nhà âm nhạc là ảo tưởng, lo buồn của quan hầu là giảo hoạt, lo buồn của người đàn bà là soi mói, lo buồn của người đang yêu là tập hợp của tất cả những thứ ấy.
Tình yêu là đốm lửa của cuộc sống, là sự thăng hoa của tình bạn, là sự hợp nhất của tâm hồn. Nếu nói cảm tình của nhân loại có thể phân biệt đẳng cấp, tình yêu luôn thuộc về một cấp cao nhất.
Tình yêu là một ngôi sao, tất cả những con thuyền lạc đường, tuy không biết thiên văn, nhưng lại nhờ nó dẫn đường.
Lúc còn là tình nhân, người đàn ông là người đau khổ nhất. Lúc thành vợ chồng rồi, người đàn bà chịu thiệt thòi nhiều nhất.
Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé.
Trong đầu bạn đang yêu cô ấy vì trái tim bạn không được tình yêu của cô ấy; trong lòng bạn đang yêu cô ấy, vì cô ấy đã chiếm lĩnh trái tim bạn; trái tim bạn đang yêu cô ấy vì bạn đã mất trái tim vì cô ấy.
Dẫu em có nghi ngờ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé.
Nhịp bước của thời gian có 3 loại: “tương lai” đủng đỉnh đến muộn, “hiện tại” mất mau, “quá khứ” mãi mãi dừng lại.
Nếu bạn không nhớ được những việc ngốc nghếch lặt vặt nhất mà bạn làm vì tình yêu, bạn không được xem đã yêu thật lòng.
Trong sự vùi dập của số phận, điều dễ nhìn thấy nhất là khí tiết của một người.
Một chút ái tình cũng như một chút rượu mạnh, cái gì quá cũng làm người ta mắc bệnh.
Yêu đương chính là một cơ hội ngẫu nhiên, có người bị thần tình yêu bắn trúng mũi tên, có người lại tự mình lao vào lưới.