Có những tình cảm sẽ được gột rửa theo thời gian và gạt bỏ đi cái hào nhoáng của thuở ban đầu, chỉ còn lại những hạt nhân tinh khiết nhất. Nếu như bạn nguyện lòng thì có thể biến điều đó thành hổ phách và mãi mãi giữ gìn trân trọng.
Có khi chúng ta yêu một người, cái mà chúng ta yêu chỉ là nỗi đau khổ của tình yêu mà thôi. Khi đau khổ, là vì những thứ đã từng có, chứ không phải vì người ấy của hiện tại.
Hạnh phúc chính là những thứ hiện hữu rất bình thường, có thể nhìn thấy và nghe thấy được.
Tình yêu thời niên thiếu như một chén rượu nhạt, vốn cho rằng mình có thể uống cạn, thế nhưng rốt cuộc lại không thể chịu được vị rượu. Sau này, khi đã trưởng thành hơn mới biết rằng, thứ mà mình nên uống đã lẽ là trà chứ không phải là rượu.
Khi các bạn vẫn còn là bạn bè, rất nhiều vấn đề không đến mức nhạy cảm như vậy, nhưng khi nâng cấp lên tiêu chuẩn tình nhân để đo lường người đó, anh ta bắt đầu không phù hợp với tiêu chuẩn nữa rồi.
Hồi ức là cần thiết, nhưng không phải là mãi mãi, bởi vì sau mỗi mảnh hoài niệm lại là nỗi cô đơn.
Trong sâu thẳm trái tim mỗi một con người đều có một bức tường, bức tường ấy là sự ngăn cách những tình cảm, những ký ức đã được chôn vùi nơi sâu nhất của chính bản thân họ. Bình thường, chúng được giấu kín không hiển hiện, thậm chí còn không có một chút dấu vết nào. Thế nhưng vào giờ khắc đặc biệt nào đó, một trường hợp tương tự nào đó, những điều ấy lại tái diễn bất chấp cả thời gian.
Tình yêu không chỉ là sự kiếm tìm mà còn là sáng tạo. Bất luận là đến trước hay đến sau, em cũng đều biết rằng, anh luôn ở đó đợi chờ em đến.
Khi là một chàng trai trẻ, thế giới của anh ta rất nhỏ. Cái gọi là tiền đồ và trách nhiệm vẫn chỉ là thứ có trong tưởng tượng mà không thể với tới được. Tưởng tượng luôn đẹp song rốt cuộc chỉ là tưởng tượng mà thôi.