Trước mắt chúng ta có một thành lũy, tòa thành này gọi là khoa học. Nó gồm rất nhiều tri thức chuyên môn, dù như thế nào chúng ta cũng phải chiếm lĩnh tòa thành này.
Khoa học là liều thuốc giải độc tuyệt nhất cho người bị trúng độc cuồng nhiệt hoặc mê tín.
Phát hiện một con đường không thể đi qua, chính là một cống hiến lớn đối với khoa học.
Người ta thường nói gộp chung khoa học và kiến thức. Đây là một ý kiến sai lệch. Khoa học không chỉ là kiến thức mà còn là ý thức, cũng chính là bản lĩnh vận dụng kiến thức.
Tất cả hành động đều kèm theo nguy hiểm. Người sợ bị thương không thể làm thợ mộc, người sợ thất bại không thể trở thành nhà khoa học.
Bạn muốn học khoa học một cách thuận lợi không? Vậy hãy bắt đầu từ tiếng mẹ đẻ.
Một người trên con đường nghiên cứu khoa học đi đường vòng, phạm sai lầm hoàn toàn không phải là việc xấu, càng không phải là điều gì sỉ nhục, phải dũng cảm thừa nhận và sửa chữa sai lầm trong thực tế.
Suốt đời tôi xưa nay chưa hề có phát minh nào tình cờ. Mọi phát minh của tôi đều là kết quả của sự suy nghĩ kỹ càng, thí nghiệm nghiêm túc.
Nếu học chỉ là bắt chước, vậy chúng ta sẽ không có khoa học, cũng sẽ không có kỹ thuật.
Mỗi một thành tựu lớn của nhà khoa học chính là xuất phát từ những ảo tưởng táo bạo.
Khoa học là một sức mạnh trí tuệ lớn nhất, nó dốc hết sức vào việc phá vỡ xiềng xích thần bí đang cầm cố chúng ta.
Nghệ thuật và khoa học, giống như mọi vật vĩ đại và tốt đẹp đều thuộc về toàn thế giới.
Người bất tài coi khinh khoa học; người thất học tán thưởng khoa học; người trí tuệ lợi dụng khoa học.
Khoa học có một đặc điểm giống như không khí mà bạn thở – nó không có chỗ nào không tồn tại.
Chỗ hay của tình cảm nằm ở chỗ sẽ làm cho chúng ta lạc hướng, mà chỗ hay của khoa học nằm ở chỗ nó không động đến tình cảm.
Nếu những người đi trước thiếu tinh thần mạo hiểm, ngày nay sẽ không có đèn điện, ra đa, máy bay, vệ tinh nhân tạo cũng không có chất penicillin và xe hơi.
Bất kể trong hành chính có bao nhiêu qui tắc, nhưng qui tắc trong khoa học chỉ có một, đó chính là dễ hiểu.