Trái tim con người, ở bất kỳ lứa tuổi nào, cũng mở rộng trước một trái tim rộng mở
Hãy cảm ơn những nghịch cảnh. Vì cuộc sống trọn vẹn nhất sẽ đến với những ai dám đương đầu và vượt qua nghịch cảnh.
Bắt đầu hôm nay, tôi sẽ không còn lo lắng về ngày mai nữa.
Ngày mai sẽ luôn ở đó chờ tôi để biến nó thành tốt đẹp nhất.
Nhưng tôi không thể làm cho ngày mai tươi sáng nhất nếu trước hết tôi không làm cho hiện tại trở nên tuyệt vời nhất.
Ba điều trong cuộc sống không bao giờ bền vững:
Ước mơ
Tài sản
Thành công
Trước khi bạn nghĩ về việc chỉ tay hoặc ra lệnh cho người khác – Hãy nhớ rằng không ai trong chúng ta phạm lỗi và tất cả chúng ta sẽ chịu trách nhiệm đối với chính bản thân mình.
Hãy quên đi những đau khổ nhưng đừng bao giờ quên những điều mà đau khổ đã dạy bạn
Để nhận ra giá trị của một năm: Hãy hỏi một sinh viên thi rớt kỳ thi tốt nghiệp.
Để nhận ra giá trị của một tháng: Hãy hỏi một người mẹ mới sinh con chưa đủ tháng.
Để nhận ra giá trị của một tuần: Hãy hỏi biên tập viên của một tờ tuần báo.
Để nhận ra giá trị của một giờ: Hãy hỏi những người yêu nhau đang chờ được gặp nhau.
Để nhận ra giá trị của một phút: Hãy hỏi người vừa lỡ chuyến tàu, xe buýt hoặc máy bay.
Để nhận ra giá trị của một giây: Hãy hỏi người vừa thoát khỏi một tai nạn.
Để nhận ra giá trị của một phần nghìn giây: Hãy hỏi người nhận được huy chương bạc tại Thế vận hội.
Thời gian không chờ đợi ai. Hãy trân trọng mỗi phút giây bạn có. Bạn sẽ trân trọng nó nhiều hơn khi bạn chia sẻ nó với một ai đó đặc biệt !
Giữa những điều đắt đỏ trong cuộc sống – Nụ cười rất dễ – Và khi bạn trao đi một nụ cười – Bạn sẽ có ngay một nụ cười khác để cất giữ.
Ba điều làm nên giá trị một con người:
Siêng năng
Tốt bụng
Thành đạt
Dễ là khi bạn có được một chỗ trong cuốn sổ địa chỉ của ai đó.
Khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim người đó.
Tôi đã học được rằng…
Chúng ta không thể kiểm soát được thế giới xung quanh nhưng chúng ta hoàn toàn có thể làm chủ cuộc sống của chính mình.
Hôm nay trước khi bạn than vãn về cuộc sống – Hãy nghĩ về ai đó đã lên thiên đàng quá sớm.
Cuộc sống là nguyên liệu thô. Chúng ta là những nghệ nhân. Chúng ta có thể nhào nặn sự tồn tại của mình thành một tác phẩm đẹp hay thành một vật thể xấu xí, tất cả đều nằm trong tay chúng ta.
Mỗi chúng ta đều là thiên thần chỉ có một cánh nhưng dựa vào nhau là bay được.
Tôi đã học được rằng…
Không nên xét nét người khác, rằng mọi người đều có quyền hưởng hạnh phúc dù họ tốt hay xấu, vì suy cho cùng việc họ trở nên tốt hay xấu chính là tùy thuộc vào việc họ được người chung quanh giúp đỡ hay chỉ gây cho họ những thương tổn.
Dễ là khi nói mà không cần nghĩ.
Khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Tôi đã học được rằng…
Vẻ đẹp thật sự của một người không chỉ được nhận biết bằng mắt mà bằng cả trái tim, và dù thời gian cùng nỗi khổ có thể tàn phá hình hài thì chúng cũng đồng thời làm tăng nhân cách và giá trị con người.
Hãy cảm ơn vì nhiều kiến thức bạn chưa biết. Vì nếu bạn đã biết hết rồi thì bạn không còn cơ hội để học hỏi.
Hy vọng là một thứ rất tuyệt diệu. Hy vọng cong, xoắn, thỉnh thoảng nó khuất đi, nhưng hiếm khi nó tan vỡ… Hy vọng duy trì cuộc sống của chúng ta mà không có gì có thể thay thế được… Hy vọng cho chúng ta có thể thể tiếp tục, cho chúng ta can đảm để tiến lên phía trước, khi chúng ta tự nhủ là mình sắp bỏ cuộc…
Đừng đi qua cuộc sống nhanh quá đến nỗi bạn quên mình đang ở đâu và sẽ đi đâu. Cuộc đời không phải là một cuộc đua nhưng là một hành trình với từng bước đi đầy hương hoa để đi đến đích.
Đừng phán xét cuộc sống chỉ bởi một lúc khó khăn. Hãy kiên nhẫn vượt qua những lúc khốn khó và những lúc tươi đẹp hơn chắc chắn sẽ đến vào một lúc nào đó.
Tôi luôn cố gắng học hỏi từ quá khứ, nhưng tôi lên kế hoạch cho tương lai bằng cách tập trung vào hiện tại. Đấy mới là nơi có niềm vui.
Chẳng có gì hay nếu mọi mong ước của chúng ta đều được mãn nguyện. Có đau ốm mới biết quý sức khỏe. Có cái ác mới biết quý cái thiện. Có bị đói mới biết quý thức ăn. Có nỗ lực vất vả mới biết thấy giá trị của sự nghỉ ngơi.