Người ta sẽ nhớ rõ những nổi đau mình từng trải qua, giống như ăn phải ớt, càng cay tới mức càng phải xuýt xoa, nước mắt nước mũi giàn giụa thì càng thỏa mãn. Cho nên càng đau thì người ta càng nhớ lâu.
Từ nhỏ tới lớn, người từng gặp càng lúc càng nhiều, mà người rời xa cũng càng lúc càng nhiều… Tới lúc càng nhiều người rời bỏ, người khác rời bỏ tôi, tôi rời bỏ người khác. Chầm chậm, càng lúc càng lặng, càng lúc càng quen. Nhưng luôn có những người, khiến cho người ta phải luyến tiếc như thế. May là vẫn còn những người, sẽ không dễ dàng rời bỏ…
© Danh ngôn hay – DanhNgon.Net 2026 All Rights Reserved.