Thỉnh thoảng bạn sẽ mong muốn đến vội vã nói chuyện với một người. Chỉ là điều gì đó thật bé, thật vụn vặt thôi, kiểu cái cây ngoài cửa sổ tự nhiên bớt xanh hay cơn mưa chiều nay khiến bạn thèm ăn ngô nướng. Nhưng rồi bạn dừng lại. Vì bạn nhận ra người ấy đã trở thành một người khác mất rồi…

Và nó thật tệ. Bởi bạn nhớ họ biết bao!

-

Chưa bao giờ tôi lại nghĩ mình có thể rơi vào một tình trạng như thế. Hẳn là ở đây phải có một sự trừng phạt nào đó, hẳn tôi phải chuộc lại một tội lỗi nào đó, chính thế đấy, nếu không thì tôi không thể hiểu nổi tại sao người ta lại bắt tôi phải gánh chịu những thử thách như vậy. Tôi nức nở khóc khi tỉnh dậy, tôi ti tỉ khóc khi đi ngủ và, giữa hai lúc đó, tôi sầu não. Tôi muốn làm Laclos thế mà tôi lại thành luôn Musset. Tình yêu thật không sao hiểu nổi. Khi thấy nó ở người khác, ta không thể hiểu được nó, và càng không hiểu được hơn khi nó đến với ta. Hai mươi tuổi tôi vẫn còn đủ khả năng kiểm soát cảm xúc của mình nhưng giờ đây, tôi không còn quyết định được gì nữa cả.

-

Trong cuộc đời này ai cũng có lúc được may mắn làm một thời của nhau. Một thời gói bằng tất cả những nâng niu, những thương yêu ngọt ngào và trong trẻo nhất. Một thời mà có sống thêm bao lần cũng không thể khiến trái tim yêu dịu dàng như thế nữa.Một thời có hẹn nhưng chẳng thể tới nơi…

-

Tôi không để anh nhìn thấy thứ máu đang chảy trong huyết quản mình, vì sợ nó có màu xanh dương. Thứ màu xanh thẫm tối tràn ngập số kiếp của kẻ bị phán phải gánh chịu cô đơn. Tôi đã không còn là đứa con gái nhỏ ngày xưa. Tôi cảm thấy mình tàn tạ già cỗi dần đi. Thế nhưng giữa lúc tôi xinh đẹp nhất, người tôi yêu thương cũng không ở bên cạnh tôi.

-

Trong tình yêu 2 người cũng phải khác biệt, có chút xung đột thì mới lâu dài được.Một người thích ăn đầu gà còn người kia thích phao câu gà thì 2 người hợp lại mới ăn hết 1 con gà, chứ mấy em nghĩ thử coi 2 người cùng thích ăn đầu gà thì ai ăn ai nhịn?? Không khéo giành giật gây sứt mẻ tình cảm thì tai hại chết luôn mà vẫn không ăn hết con gà…

-

Trái tim ta thật ngộ, ngày đó khi người ấy bỏ đi, ta quyết định khóa trái cửa lòng mình rồi. Ta không cho mình rung động hay dại khờ vì ai nữa.Vậy mà khi người ấy quay về, chỉ hỏi thăm vài câu, ta đã vui như thể mình và họ vẫn còn cơ hội.Ta già dặn với vạn người, nhưng mãi là đứa trẻ với một người…

-

Quên không có nghĩa là xóa sạch ký ức, quên là không để nó vương vấn trong tâm trí chúng ta nữa. Quên cũng không có nghĩa là chúng ta khiến những kỷ niệm thành con số không tròn trĩnh, quên là để “kỉ niệm chỉ còn là kỉ niệm”.
Như thế là một cách chúng ta tôn trọng người cũ, tôn trọng người mới và tôn trọng chính mình.

-