6 năm trước mình cũng mang theo hi vọng của cả gia đình bước vô chốn thành thị đó để rồi 1 tháng sau lần đầu tiên đc nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ của người đàn ông tóc đã lấm tấm bạc hay nụ cười của thằng em đi đâu cũng khoe với lũ bạn chăn trâu của nó anh trai nó đỗ cả y lẫn bách khoa.. Ngày mình bước chân vô Đà Nẵng mẹ chỉ nói 1 câu ” vô trong nớ đừng có lo chi hết, ở nhà ba mi với tau lo được hết”.. 5 năm trời dù vẫn cố gắng dạy kèm, giữ xe hay thậm chí phụ hồ nhưng cái sự học, con chữ vẫn đè nặng lên đôi gánh đồng nát của mẹ, từng bước chân cày của ba và có khi cả đôi tay lấm đầy bùn đất của thằng em nơi mảnh đất nghèo đầy cát trắng gió lào.. 5 năm sau nhà mình có được 1 tân kỹ sư nhưng cuộc sống khắc nghiệt luôn thử thách ý chí con người, đi làm tự tay kiếm được đồng tiền mới hiểu hết được công lao trời bể đó.. Dù ngày mai cuộc sống ra sao con tin mình không bao giờ gục ngã bời bên con luôn có những người tuyệt vời nhất.

-

Page 10 of 10« First...678910