Chưa bao giờ tôi lại nghĩ mình có thể rơi vào một tình trạng như thế. Hẳn là ở đây phải có một sự trừng phạt nào đó, hẳn tôi phải chuộc lại một tội lỗi nào đó, chính thế đấy, nếu không thì tôi không thể hiểu nổi tại sao người ta lại bắt tôi phải gánh chịu những thử thách như vậy. Tôi nức nở khóc khi tỉnh dậy, tôi ti tỉ khóc khi đi ngủ và, giữa hai lúc đó, tôi sầu não. Tôi muốn làm Laclos thế mà tôi lại thành luôn Musset. Tình yêu thật không sao hiểu nổi. Khi thấy nó ở người khác, ta không thể hiểu được nó, và càng không hiểu được hơn khi nó đến với ta. Hai mươi tuổi tôi vẫn còn đủ khả năng kiểm soát cảm xúc của mình nhưng giờ đây, tôi không còn quyết định được gì nữa cả.

Đăng ngày: bởi

https://danhngon.net/wp-content/uploads/2014/03/alone.jpg vi 2014-10-04T11:34:48+07:00 DanhNgon.Net